Chương 1092: Vô Đề
Xuyên Hà tiểu trấn, ban ngày trên đường phố có không ít người. ͏ ͏ ͏
Ở nơi đông người, tất nhiên là Tô Kỳ và Giang Tả lại bình thường hơn nhiều, ͏ ͏ ͏
Một người thì thẹn thùng, một người thì lạnh lùng. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh bọn họ đã đi đến cửa hàng bán đậu phụ. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà vừa bước vào, bọn họ đã nghe thấy có tiếng cãi lộn bên trong, ͏ ͏ ͏
- Không có, dù bao nhiêu tiền cũng không có, cô đi tìm nhà khác đi, chúng tôi không nấu. ͏ ͏ ͏
Đây là giọng của ông chủ bán đậu phụ. ͏ ͏ ͏
- Ông chủ, tôi nghe được từ chỗ sư thúc của mình, bọn họ nói, khi còn trẻ tài năng nấu ăn của ông vô cùng lời lại. ͏ ͏ ͏
- Cho nên tôi chỉ muốn nếm thử mùi vị. ͏ ͏ ͏
Đây là giọng Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ và Giang Tả liếc nhau một cái, bọn họ hoàn toàn không biết Tĩnh Nguyệt tỷ đang làm gì. ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu phụ bất đắc dĩ nói: ͏ ͏ ͏
- Thánh nữ, cô nghĩ một chút xem, kẹo hồ lô thì có liên quan gì đến khả năng nấu ăn của tôi? ͏ ͏ ͏
- Nói đến khả năng nấu ăn, hiện giờ tôi còn lợi hại hơn, hơn nữa bây giờ tôi cũng còn rất trẻ. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tô Kỳ đã bước vào, cô tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ muốn ăn kẹo hồ lô? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt thở dài: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, nhưng mà ông chủ không bán. ͏ ͏ ͏
Ông chủ quán đậu phụ: ͏ ͏ ͏
- Là không có. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Lần này ra ngoài, trực tiếp mua bên ngoài không phải được rồi sao, tuy rằng hiện giờ tương đối ít chỗ bán, nhưng mà muốn mua vẫn rất dễ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Có phải vậy không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả không muốn để ý tới Tĩnh Nguyệt tỷ nữa, chẳng lẽ chị ấy không có chút hiểu biết nào về cuộc sống bình thường sao? ͏ ͏ ͏
Nếu như không có, tại sao lại biết đến kẹo hồ lô được nhỉ? ͏ ͏ ͏
Qua video? ͏ ͏ ͏
Có lẽ là vậy. ͏ ͏ ͏
Đúng là có chút ấu trĩ. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc này Tĩnh Nguyệt lại hỏi Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
- Em có muốn ăn không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu cười nói: ͏ ͏ ͏
- Muốn ăn chứ, rất lâu rồi em chưa được ăn, cảm thấy vô cùng hoài niệm, thoáng cái đã cảm thấy mình trẻ hơn mười tuổi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tô Kỳ, thầm nghĩ: Thế này rất đáng yêu, cho dù vẫn ngây thơ nhàm chán như cũ, nhưng mà chính những điều ấy lại khiến hắn yêu thương. ͏ ͏ ͏
Sau đó bọn họ ngồi vào bàn định ăn đồ ăn sáng. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, có manh mối về Vạn Linh thạch và Tiên Sơn chưa? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không có chút manh mỗi nào về Vạn Linh thạch, còn về Tiên Sơn, đang tra xét rồi, chắc là không khó lắm. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Vậy phải mất bao lâu nữa? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Đủ thời gian để hai đứa nghỉ ngơi vài ngày, không cần phải sốt ruột, nếu muốn về nhà, thì trưa này có thể về. ͏ ͏ ͏
- Lần này bảo sư bá đưa hai đứa về, nghe nói sư bá muốn ra ngoài một chuyến. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Sư bá muốn ra ngoài? Đi bao lâu? Mấy trăm năm? ͏ ͏ ͏
- Sư phụ có đồng ý không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả vừa mới bưng bát tào phớ lên ăn, hắn vô thức nói: ͏ ͏ ͏
- Dù dì nhỏ không đồng ý, bà ấy cũng sẽ không mở miệng. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Được rồi, hai cô không phủ nhận, sư phụ của các cô, chắc chắn sẽ không mở miệng. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Lần này có lẽ không lâu đâu, chị nghe nói trong ngày sẽ quay lại. ͏ ͏ ͏
Giang Tả biết, có lẽ Kiếm Thập Tam ra ngoài vì chuyện trứng rồng. ͏ ͏ ͏
Có điều tất nhiên Giang Tả sẽ không nói gì, hắn vẫn tiếp tục dùng đồ ăn của mình. ͏ ͏ ͏
Sau khi ăn xong, Tĩnh Nguyệt dẫn Tô Kỳ đi, nói rằng muốn tổ chức hội nghị Thánh nữ, có lẽ là để quyết định danh sách người đi Tiên Sơn. ͏ ͏ ͏
Chuyện này dĩ nhiên không thể để Giang Tả đi cùng. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng Giang Tả cũng là Thánh nữ dự khuyết, nhưng mà các cô vẫn chưa biết. ͏ ͏ ͏
Có điều Tô Kỳ đi rồi cũng tốt. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả đã rời khỏi chỗ ngồi, đi đến sau bếp. ͏ ͏ ͏
Lúc này trong bếp không chỉ có mình ông chủ quán đậu phụ, còn có cả một con Khôi Lỗi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Buông nó ra đi. ͏ ͏ ͏
Lúc này ông chủ bán đậu phụ mới cởi bỏ khống chế để Khôi Lỗi hành động. ͏ ͏ ͏
Vừa được tự do, Khôi Lỗi đã đi đến trước mặt Giang Tả, nó vô cùng cung kính nói: ͏ ͏ ͏
- Bái, bái kiến tiền bối. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Khôi Lỗi nói: ͏ ͏ ͏
- Cơ giáp của ông hỏng rồi? ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, người trước mắt này, chính là Mạc Danh Bắc, còn chuyện vì sao đối phương lại xuất hiện ở chỗ này, Giang Tả thật sự không biết. ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu phụ nói: ͏ ͏ ͏
- Nó ra ngoài từ Thiên Tinh động phủ, bị Kiếm Thập Tam dùng một kiếm phế bỏ, sau đó ném đến chỗ tôi, bảo rằng có thể dùng nó để dạy Lộ Chân. ͏ ͏ ͏
Không còn cách nào cả, Kiếm Thập Tam không dạy được người khác, ông chủ bán đậu hũ thì không thích hợp, tất nhiên chỉ còn cách tìm người khác dạy Lộ Chân. ͏ ͏ ͏
Tìm người rất khó, hiện giờ có một kẻ kiến thức rộng rãi ở đây, ngu sao không dùng, cũng không cần lo lắng lão ta giở mánh khóe gì. ͏ ͏ ͏
Dù sao lão ta cũng yếu. ͏ ͏ ͏
Còn Mạc Danh Bắc, khi nhìn thấy Giang Tả, lão ta thật sự rất kích động. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần có thể ôm đùi đối phương, vậy thì tương lai của lão vẫn còn hy vọng. ͏ ͏ ͏
So với việc chờ đợi ở chỗ này còn tốt hơn. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏