Chương 1097: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1097: Vô Đề

Có điều sau khi Giang Tả không cảm nhận được Tô Kỳ ở sau mình, hắn thả Đoạn Kiều ra ngoài, sau đó bảo Đoạn Kiều tự về nhà trước. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều có năng lực truyền tống, ở chỗ này nó truyền tống hai lượt là có thể quay về ban công. ͏ ͏ ͏

Sau đó sẽ kéo Thập Bát về. ͏ ͏ ͏

Thập Bát là một con cá, Đoạn Kiều không lo lắng đối phương không ở trong nước. ͏ ͏ ͏

Còn chuyện có thể bị ăn rồi hay không, chắc là không đâu, dù sao nó cũng là m Dương ngư. ͏ ͏ ͏

Nó còn chưa ngốc đến mức như vậy. ͏ ͏ ͏

Khi Đoạn Kiều đang tự truyền tống quay về, Tô Kỳ cũng đang đi lên. ͏ ͏ ͏

Trên mặt Tô Kỳ đầy ý cười, vui vẻ mở cửa phòng ra. ͏ ͏ ͏

Chỉ là sau khi mở cửa phòng, cô lập tức sững sờ, sau đó lại đóng cửa lại. ͏ ͏ ͏

Rồi nhìn lại số nhà, ừ, không nhầm. ͏ ͏ ͏

Vậy chắc chắn là do cách mở cửa của cô không đúng, sau đó cô lại mở cửa ra lần nữa. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cắm chìa khóa vào, sau đó nhẹ nhàng mở cửa, ừ, lần này chắc chắn không có bất kỳ vấn đề gì. ͏ ͏ ͏

Sau đó cô cười tủm tỉm, khả năng có liên quan đến biểu cảm trên khuôn mặt. ͏ ͏ ͏

Rồi cánh cửa mở ra. ͏ ͏ ͏

Đèn trong phòng đang được bật, còn chuyện người nào bật, thì ai biết được. ͏ ͏ ͏

Sau khi trông thấy tình hình trong phòng một lần nữa, Tô Kỳ vẫn mỉm cười như cũ: ͏ ͏ ͏

- Ha, đúng là nhà mình rồi, hơn nữa cách mở cửa cũng không có sai lầm gì. ͏ ͏ ͏

Hiện giờ trong phòng, đại khái chính là, bình hoa nát, tivi nứt ra, trên mặt đất là một đống rác rưởi, khắp nơi đều là nước. ͏ ͏ ͏

Mặt bàn cũng có thêm một lỗ thủng. ͏ ͏ ͏

Nhà cô bị phá hủy phải sửa lại sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vẫn giữ nguyên dáng vẻ mỉm cười như trước, sau đó cô bước vào, còn cố ý thay giày đổi sang đôi dép đi trong nhà, không biết vì sao giày dép cũng không đầy đủ. ͏ ͏ ͏

Chỉ có thể đổi đi đổi lại. ͏ ͏ ͏

Sau khi đi giày vào, Tô Kỳ bước vào bên trong, cô nhìn về phía phòng bếp, đúng lúc trông thấy Hồng Thự đang kéo đồ đạc vứt khắp nơi. ͏ ͏ ͏

Bột mì ở trong tủ bát cũng bị nó vứt vung vãi, còn có cả Đản Đản và Thập Thất nữa. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn kỹ lại, đúng là chỉ có ba đứa. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vẫn mỉm cười nhìn Hồng Thự nói: ͏ ͏ ͏

- Chơi có vui không? ͏ ͏ ͏

Hồng Thự sửng sốt, sau khi phát hiện ra là nữ chủ nhân, hơn nữa nữ chủ nhân còn đang hỏi nó, Hồng Thự vui sướng gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Cạc cạc. ͏ ͏ ͏

Ừ, có lẽ nó nói nó rất vui. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều ở bên ngoài lạnh run lên, hiện giờ nó chỉ có thể mong nữ chủ nhân sẽ không giận lây sang nó, nếu không thì nó cũng xong đời. ͏ ͏ ͏

Quan trọng nhất là lần này nó thật sự vô tội. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà nữ chủ nhân đang cười, chắc là không có chuyện gì đâu nhỉ? ͏ ͏ ͏

Nhưng vì sao lại lạnh như vậy? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Chúng ta chơi vài trò chơi có được không? Ừ, không phải lộn ngược ra sau. ͏ ͏ ͏

Vốn dĩ Hồng Thự bị dọa rồi, nhưng mà khi nghe thấy không phải lộn ngược ra sau, nó vừa cười, vừa vui vẻ gật đầu. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ ngồi xuống bàn ăn bên cạnh, cô lấy một nắm băng châm ra: ͏ ͏ ͏

- Những cái băng châm này đều là sư phụ cho ta, là một loại pháp bảo cực kỳ sắc bén, là cái loại chạm vào một cái sẽ chảy máu. ͏ ͏ ͏

Hồng Thự không hiểu nổi. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này, Tô Kỳ giơ tay ra tóm lấy nó, Hồng Thự trực tiếp bị Tô Kỳ tóm sống. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ đặt Hồng Thự lên trên mặt bàn, cô giúp nó nâng một cái chân lên. ͏ ͏ ͏

Hồng Thự vẫn không hiểu. ͏ ͏ ͏

Sau đó nó trông thấy nữ chủ nhân đặt đầy băng châm ở dưới chân nó. ͏ ͏ ͏

- Đừng chạm vào nhé, sẽ bị thương đó. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười nhắc nhở. ͏ ͏ ͏

Hồng Thự: ͏ ͏ ͏

- Cạc? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Ta biết ngay ngươi cũng rất vui mà. ͏ ͏ ͏

Hồng Thự: ͏ ͏ ͏

- Cạc? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không quan tâm đến Hồng Thự nữa, sau đó xếp đầy băng châm bốn xung quanh Hồng Thự, đám băng châm này đều dán sát vào người Hồng Thự, chỉ cần nó hơi nhúc nhích một cái sẽ chạm phải. ͏ ͏ ͏

Bên ngoài băng châm được cố định bởi một khối băng, không cho rơi xuống. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh sau đó Hồng Thự đã bị băng châm bao phủ hoàn toàn, khiến nó không thể làm gì, ngay cả cổ cũng không rụt lại được, bởi vì Tô Kỳ bắt ngẩng lên, không tiện di chuyển. ͏ ͏ ͏

Sau khi làm xong, cả người Hồng Thự đã bị bao vây hoàn toàn bởi băng đá, Hồng Thự đang ở bên trong đó, với tư thế gà đứng một chân, đại bàng dương cánh. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Có phải chơi rất vui, rất thú vị hay không? Ừ, cứ chơi đến lúc tiến tu xong nhé. ͏ ͏ ͏

Hồng Thự: ͏ ͏ ͏

- Cạc cạc? Các..." ͏ ͏ ͏

Cuối cùng là một tiếng kêu thảm thiết, bởi vì nó vừa nhúc nhích. ͏ ͏ ͏

Nó không muốn chơi. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà bị nhốt trong khối băng, tiếng kêu của nó cũng không thoát ra ngoài được. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ đặt Hồng Thự ra ngoài ban công. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn Đoạn Kiều, Đoạn Kiều lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Ta, ta không làm gì cả. ͏ ͏ ͏

Trông thấy Tô Kỳ vẫn đang nhìn mình, Đoạn Kiều lại nói thêm: ͏ ͏ ͏

- Thật đó, Thập Bát có thể làm chứng. ͏ ͏ ͏

Lúc này Thập Bát đã bị bắt về rồi. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏