Chương 1098: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1098: Vô Đề

Thập Bát bơi vài vòng trong nước, sau đó trên mặt nước hiện ra mấy chữ. ͏ ͏ ͏

"Thật đó, thật đó." ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ gật đầu, Đoạn KiềU Tiơng đối nghe lời, nó cũng có đầu óc. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà cô biết đám kia đều không có đầu óc, vì sao còn phải trừng phạt chúng nó nhỉ? ͏ ͏ ͏

Bởi vì tức giận, vô cùng tức giận. ͏ ͏ ͏

Tả ca vất vả khổ cực kiếm tiền, đến cô còn không nỡ phá của, bọn chúng lại dám phá trước, ngay cả con ruột cũng không tha được. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ cười tủm tỉm đi tìm Đản Đản và Thập Thất. ͏ ͏ ͏

Hai đứa này rất khó xử lý, một đứa thì quá cứng, một đứa thì tương đối ruột để ngoài da. ͏ ͏ ͏

Đối với Đản Đản, Tô Kỳ đóng băng nó lại, sau đó đặt điện thoại trước mặt nó rồi mở video cho nó xem. ͏ ͏ ͏

Video chính là: Một trăm lẻ tám cách nấu món trứng. ͏ ͏ ͏

Cứ thử trước xem có tác dụng hay không, còn về Thập Thất, cô rắc muối lên người nó, làm cá ướp muối phơi ngoài ban công. ͏ ͏ ͏

Để phòng ngừa nó bỏ trốn, cô còn dùng mấy cái băng châm cố định người nó lại, sau đó để nó bên ngoài chịu đựng gió táp mưa sa. ͏ ͏ ͏

Lúc nào biến thành cá khô thì cho xuống. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ nghĩ một lát rồi nói: ͏ ͏ ͏

- Nếu nuôi thêm một con mèo thì tốt rồi, nó có thể ăn cá. ͏ ͏ ͏

Nghe thấy câu này, cả người Thập Bát run lên, mèo sao, hình như trước đó nó vừa gặp phải một con, vô cùng khủng bố. ͏ ͏ ͏

Làm xong hết những chuyện này, Tô Kỳ mới phủi tay nói: ͏ ͏ ͏

- Được rồi, bắt đầu dọn phòng thôi, tâm trạng tốt hơn nhiều rồi. ͏ ͏ ͏

Lúc này Giang Tả cũng đã mua thức ăn xong, sắp về đến nhà. ͏ ͏ ͏

Khi mở cửa bước vào, hắn trông thấy Tô Kỳ đang dọn phòng, bừa bộn thì khỏi phải nói, tivi còn bị hỏng, ngay cả bàn uống nước trong phòng khách cũng bị phá hoại. ͏ ͏ ͏

Là Hồng Thự đã gây ra chuyện này? ͏ ͏ ͏

Trông thấy Giang Tả bước vào, Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Đặt đồ vào trong bếp đi, sau đó ra đây dọn nhà với em. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không trả lời, hắn đặt đồ vào trong phòng bếp, sau đó bắt đầu đi tìm Hồng Thự. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh hắn đã tìm thấy Hồng Thự ở ngoài ban công, Hồng Thự được đặt trong khối băng, Giang Tả còn trông thấy quanh người nó toàn là băng châm, hơn nữa nước mắt cũng đang chảy ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Giang Tả sửng sốt, sau đó hắn trông thấy cả người Đản Đản run lên, Giang Tả tò mò, không phải chỉ xem video sao? Chẳng lẽ lại xem phim ma hả? ͏ ͏ ͏

Sau đó hắn trông thấy video chiếu đến cảnh đang đập trứng gà. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Còn về Thập Thất, Giang Tả trông thấy dáng vẻ tuyệt vọng của nó, cũng không biết nó bị làm sao nữa, có lẽ bị dính trên tường không được thoải mái. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả bước vào trong nhà. ͏ ͏ ͏

Hắn phát hiện ra một chuyện, Tô Kỳ, thật sự độc ác. ͏ ͏ ͏

Hắn sẽ không làm mấy chuyện như thế này, cùng lắm là hắn sẽ giết chết bọn nó thôi. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này Tô Kỳ lại gọi hắn: ͏ ͏ ͏

- Còn chưa đến đây giúp em. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đáp: ͏ ͏ ͏

- Đến ngay. ͏ ͏ ͏

Lần này hai người phải tốn rất nhiều thời gian mới thu dọn xong, sau đó Tô Kỳ mới đi nấu mì. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng cô mới ngồi trên ghế, dựa vào Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Mệt chết người ta rồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Đêm nay ngoan ngoãn ngủ một giấc là tốt rồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ dựa vào vai Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Hôm nay em chịu khó như vậy, không phải nên thưởng cho em sao? ͏ ͏ ͏

- Bạn gái phải dỗ dành, phải khen thưởng, bà xã chắc chắn cũng phải thế. ͏ ͏ ͏

Mặt Giang Tả không hề thay đổi nói: ͏ ͏ ͏

- Anh đi múc cho em bát mì nhé. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả đỡ Tô Kỳ ngồi thẳng người dậy, rồi đi múc mỳ lên. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lơ đễnh nói: ͏ ͏ ͏

- Tivi lại hỏng rồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏

- Đồ đạc của em có bị hỏng không? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Đồ quan trọng vẫn còn tốt, có điều bình hoa gì gì đó đều hỏng rồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả bê bát mỳ đặt xuống trước mặt Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Vậy thì mua cái mới, tivi, bàn ghế, mua hết. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Lại có thể gặp bạn học thời tiểu học, có vui không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả cúi đầu ăn mì nói: ͏ ͏ ͏

- Không có cảm giác gì. ͏ ͏ ͏

- Vậy anh nhìn ai thì có cảm giác? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ nhìn thẳng vào Giang Tả, rất rõ ràng cô đang chờ đợi đáp án nào đó. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Tô Kỳ, đột nhiên hắn hỏi: ͏ ͏ ͏

- Em nói xem ánh mắt của em đẹp hay là mắt của anh đẹp hơn? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ngồi xuống sau đó duỗi chân ra nói: ͏ ͏ ͏

- Chắc chắn là em. ͏ ͏ ͏

Em là đại mỹ nữ, được Giang Tả tiên sinh tự mình khen đó. ͏ ͏ ͏

Người khác cảm thấy em thế nào không quan trọng, dù sao Giang Tả tiên sinh cảm thấy em là đại mỹ nữ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cười nói: ͏ ͏ ͏

- Ừ, Tô Kỳ tiểu thư là đại mỹ nữ, nhưng ánh mắt chỉ là một bộ phận của Tô Kỳ tiểu thư thôi, còn ánh mắt của anh, trong đó có Tô Kỳ tiểu thư hoàn chỉnh. ͏ ͏ ͏

- Cho nên ánh mắt của anh mới là đẹp nhất, bởi vì trong mắt của anh có em. ͏ ͏ ͏

Dừng lại một chút, Giang Tả lại nói tiếp: ͏ ͏ ͏

- Bởi vì chỉ nhìn thấy em, cho nên người khiến anh có cảm giác, tất nhiên cũng chỉ có mình em thôi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn Giang Tả, sau đó gác chân lên đùi hắn, rồi đưa tay ra nói: ͏ ͏ ͏

- Bế em. ͏ ͏ ͏

Giang Tả liếc Tô Kỳ một cái, sau đó tiếp tục cúi đầu ăn mì, đang ăn cơm, bế thì còn ăn thế nào? ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏