Chương 1099: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1099: Vô Đề

Tô Kỳ lạnh lùng nhìn Giang Tả, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Có đôi khi em thật sự muốn đè anh ra đất đánh cho một trận. ͏ ͏ ͏

- Ông xã nhà em không có chút tình thú nào cả, chỉ biết phá hỏng bầu không khí. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Lúc ăn cơm không thể ngoan ngoãn ngồi ăn sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ rụt chân lại, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Ăn đi, ngoan ngoãn ăn cơm đi, cho nên đêm nay, cũng "ngoan ngoãn" ngủ ngon. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ mỉm cười nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Hy vọng đêm nay, Giang Tả tiên sinh sẽ ngủ ngon. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Ngày hôm sau, khó khăn lắm Giang Tả mới mở mắt ra được. ͏ ͏ ͏

Có điều khi hắn tỉnh lại, Tô Kỳ đã dậy rồi. ͏ ͏ ͏

Hoặc là phải nói, Tô Kỳ không có ở bên cạnh. ͏ ͏ ͏

Chuyện tối hôm qua đúng là nghĩ lại vẫn thấy sợ, không phải hắn chỉ ngoan ngoãn ngồi ăn cơm sao, sai ở đâu hả? ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này Tô Kỳ mở cửa bước vào nói: ͏ ͏ ͏

- Dậy ăn sáng thôi, em đoán chắc chắn anh lại muốn đi làm. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, Giang Tả nhất định phải đi làm, ở nhà, ai biết Tô Kỳ sẽ làm gì nữa. ͏ ͏ ͏

Không biết mỗi ngày trong óc cô đều nghĩ đến chuyện gì. ͏ ͏ ͏

Đợi đến khi Giang Tả rửa mặt xong đi đến phòng bếp, Tô Kỳ đã chuẩn bị xong bữa sáng rồi. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tô Kỳ đang ngồi bên cạnh Giang Tả, cô tiện tay cởi dây buộc tóc của mình ra. ͏ ͏ ͏

Tất nhiên Giang Tả biết chuyện đầu tiên mình phải làm là gì. ͏ ͏ ͏

Có điều lúc này, hắn vẫn mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Không phải em cũng biết buộc sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy, nhưng mà em thích anh buộc giúp em, em thích thế. ͏ ͏ ͏

Anh có thích buộc giúp em không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Có thích hay không không phải đều... Thích. ͏ ͏ ͏

Không đợi Giang Tả nói hết câu, ánh mắt lạnh lùng của Tô Kỳ đã nhìn chằm chằm vào Giang Tả, giống như nếu nửa câu sau hắn nói sai, hôm nay không cần đi làm nữa. ͏ ͏ ͏

Đối với câu trả lời của Giang Tả, Tô Kỳ rất vừa lòng. ͏ ͏ ͏

Hoặc là phải nói, cô rất thích cuộc sống hiện nay, giống như trước đây. ͏ ͏ ͏

Chỉ cần Giang Tả không tức giận, vậy thì đối với Tô Kỳ mà nói, cuộc sống rất tốt đẹp. ͏ ͏ ͏

- Đúng rồi, anh đi làm nhớ lấy di động về giúp em. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu, tất nhiên là hắn nhớ rõ chuyện này. ͏ ͏ ͏

Sau khi buộc tóc xong cho Tô Kỳ, Giang Tả ăn sáng rồi đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Giang Tả vừa đi khỏi, Tô Kỳ đã phát hiện ra, hình như mình đang rất nhàm chán. ͏ ͏ ͏

Tivi đã hỏng rồi, điện thoại đang để cho Đản Đản xem, không có Hồng Thự để trêu chọc, vậy thì phải làm gì bây giờ? ͏ ͏ ͏

Tu luyện? ͏ ͏ ͏

Không có chút hứng thú nào. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ đi ra ngoài ban công, ở chỗ này có hai bồn hoa, một cái cây khác lớn và một chậu hoa dại bình thường. ͏ ͏ ͏

Không biết con mắt thẩm mỹ của chồng cô thế nào nữa, có điều nếu Giang Tả đã trồng, Tô Kỳ sẽ tưới nước cho nó. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ trông thấy Đoạn Kiều đang câu cá, cô cười nói: ͏ ͏ ͏

- Đoạn Kiều, chúng ta chơi trò chơi đi. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Tuy rằng Đoạn Kiều rất ít khi ở chung với nữ chủ nhân, nhưng mà nữ chủ nhân còn có thể chơi trò chơi gì? ͏ ͏ ͏

Lần nào cũng chỉ có, lộn ngược ra sau. ͏ ͏ ͏

Cuộc sống của Kiều có chút tuyệt vọng. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhanh chân đi đến quầy bán hàng ở tầng một, lúc đến nơi này, dĩ nhiên Giang Tả đã lấy được điện thoại của Tô Kỳ rồi. ͏ ͏ ͏

Có điều, đột nhiên hắn nghĩ đến một chuyện. ͏ ͏ ͏

Phòng ở hắn vẫn chưa mua, nhân lúc đang có thời gian, có phải nên mua hay không? ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả tùy tiện mua một chiếc điện thoại, lại lấy một tấm thẻ cào trúng thưởng. ͏ ͏ ͏

Lần này Giang Tả không cào ngay tại chỗ, mà hắn hỏi mã trúng thưởng sau đó đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Ừ, không có gì ngoài ý muốn, Giang Tả lại trúng thưởng rồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả bấm số điện thoại của lão già lúc trước. ͏ ͏ ͏

Một lúc lâu sau mới có người nghe máy. ͏ ͏ ͏

Người đầu bên kia rất kinh ngạc: ͏ ͏ ͏

- Phá Hiểu tiểu hữu? ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói mấy lời thừa thãi, mà nói thẳng: ͏ ͏ ͏

- Tôi có chuyện muốn nói với ông. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng lão già không biết Phá Hiểu muốn làm gì, nhưng mà vẫn nói: ͏ ͏ ͏

- Cậu đang ở đâu, tôi đến tìm cậu. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Mở cửa ra đi, tôi đang đứng ngoài cửa phòng ông. ͏ ͏ ͏

Lão già đang ở trong phòng làm việc sững sờ. ͏ ͏ ͏

Có ý gì? ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu đã tới rồi? ͏ ͏ ͏

Ông ta vội vàng mở cửa ra, thì phát hiện đúng là Phá Hiểu đang đứng trước cửa phòng làm việc của ông ta. ͏ ͏ ͏

Biết ông ta ở chỗ nào đã rất khó rồi, quan trọng là Giang Tả đã lên đây bằng cách nào. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏