Chương 1110: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1110: Vô Đề

Khi tiền xu sắp rơi xuống, Giang Tả lại giơ tay ra bắt lấy. ͏ ͏ ͏

Biết nói thế nào nhỉ, có vẻ như, Tam Vĩ Hồ lại bị mắc kẹt ở bên trong rồi. ͏ ͏ ͏

Cho nên lần này nó lại rơi vào khe hở? ͏ ͏ ͏

Quả nhiên, thiên phú của nó bị khiếm khuyết. ͏ ͏ ͏

Có điều có lẽ không có nguy hiểm gì, hơn nữa chắc hẳn bí cảnh có tồn tại. ͏ ͏ ͏

Như vậy là đủ rồi. ͏ ͏ ͏

Sau khi thu tiền xu lại, Giang Tả nhìn Tiêu Tiểu Mặc sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Đánh kém quá. ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc không phục, có bản lĩnh đến solo. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên là cô không dám nói ra, cô không phải Mặc Ngôn, không đúng, cho dù là Mặc Ngôn cũng không dám nói ra. ͏ ͏ ͏

Cùng lắm Mặc Ngôn chỉ dám kêu gào sau lưng, lúc bị bắt tại trận lại kinh sợ. ͏ ͏ ͏

Dù sao nếu solo với người thật, sẽ chết đó. ͏ ͏ ͏

Không ai chịu nổi nỗi đau này. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả rời khỏi đó, mỗi người đều nhìn theo bóng lưng Giang Tả, trông thấy bóng dáng ấy biến mất, Trần Ức còn cố ý ra cửa nhìn xuống. ͏ ͏ ͏

Sau khi phát hiện ra Giang Tả đã đi thật, hắn ta mới thở phào nhẹ nhõm: ͏ ͏ ͏

- Làm tôi sợ muốn chết. ͏ ͏ ͏

Sơ Thanh nói: ͏ ͏ ͏

- Em vẫn nên quay về đi học thì hơn, em cảm thấy vừa rồi Phá Hiểu tiền bối liếc em một cái. ͏ ͏ ͏

Lưu Vũ nói: ͏ ͏ ͏

- Tôi thì cảm thấy, Phá Hiểu đại lão nhìn chúng ta như đang nhìn một đống rác. ͏ ͏ ͏

Dương Mộc nói: ͏ ͏ ͏

- Đã bảo nên tu luyện đàng hoàng đi rồi, các cô không đánh bài thì chơi game, tôi bị các cô hại chết rồi. ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc nhún vai nói: ͏ ͏ ͏

- Hay là chúng ta đánh nốt ván cuối cùng, thắng được rồi thì tập trung lên 2.1? ͏ ͏ ͏

Tất cả mọi người đều trợn trắng mắt với Tiêu Tiểu Mặc. ͏ ͏ ͏

Trần Ức nói: ͏ ͏ ͏

- Thắng, chúng ta từng dẫn đầu lần nào chưa? Cô thử xem lại nhật ký xem, chúng ta đã từng thắng chưa? ͏ ͏ ͏

- Chơi với máy cũng không thắng được. ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc nói: ͏ ͏ ͏

- Lỗi của tôi à? Do tốc độ thêm máu của mọi người không đủ để bù đắp vết thương do đối phương gây ra, nếu không chúng ta đã thắng từ lâu rồi. ͏ ͏ ͏

Mọi người: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Nói rất có lý. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc này, nhà Cố Kiếm Sinh đã nghênh đón một vị khách. ͏ ͏ ͏

Người khách này vừa xuất hiện, trong nháy mắt đã dọa An Khê. ͏ ͏ ͏

Hắn xuất hiện cực kỳ quỷ dị. ͏ ͏ ͏

Với tu vi của An Khê, thế mà không dò xét được chút nào. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà nhìn qua đối phương cũng chỉ là tu sĩ bình thường. ͏ ͏ ͏

Điều này ngược lại càng khiến An Khê lo lắng hơn. ͏ ͏ ͏

An Khê nhìn người kia, người kia cũng đang nhìn An Khê. ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh cũng kinh ngạc, người này đột nhiên xuất hiện từ hư không, thế mà trốn tránh được cảm giác của hai người bọn họ. ͏ ͏ ͏

Không nguy hiểm mới là lạ. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này người kia mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Bần đạo đi khắp phố lớn ngõ nhỏ, hôm nay cuối cùng cũng tìm được một người có duyên ở chỗ này. ͏ ͏ ͏

- Tiểu hữu, hôm nay bần đạo có duyên với cô, bằng lòng tặng cô một quẻ bói, cô có muốn hay không? ͏ ͏ ͏

An Khê lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Không cần. ͏ ͏ ͏

Đạo sĩ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Một quẻ này của bần đạo có thể hóa giải khúc mắc, có thể bảo vệ bình yên, có thể kết thân với Nhân tộc, cô có muốn hay không? ͏ ͏ ͏

Vốn dĩ trên người An Khê bắt đầu tỏa ra uy thế, cô đã nói không cần rồi, thế mà người này vẫn còn nói tiếp. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà khi đạo sĩ ki nói đến có thể kết thân với Nhân tộc, An Khê lập tức sững sờ. ͏ ͏ ͏

Cô ta nhìn đạo sĩ có chút xoắn xuýt. ͏ ͏ ͏

Hiện giờ đúng là cô ta muốn kết thân với Nhân tộc. ͏ ͏ ͏

Ít nhất cô ta cũng không muốn đối địch với Nhân tộc, hoặc là nên nói, cô ta không muốn bị cuốn vào trong cơn bão tố này. ͏ ͏ ͏

Cô ta sợ chết, bây giờ cô ta chỉ muốn sống yên bình thôi. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà, không có cách nào cả, cô ta sợ, sợ cường giả chí cao của Nhân tộc lại tìm thấy cô ta, sau đó trấn áp cô ta, thậm chí đánh chết cô ta. ͏ ͏ ͏

Cơn ác mộng này, cô ta không có cách nào thoát khỏi được. ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh nói: ͏ ͏ ͏

- Đa tạ sự hào hiệp của tiền bối. ͏ ͏ ͏

Đạo sĩ gật đầu, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Một quẻ của bần đạo nghìn năm khó gặp, muôn đời không xuất hiện, không thể tìm thấy trên đời này. ͏ ͏ ͏

- Vốn dĩ ngàn vàng khó mua, vạn kim khó cầu, hôm nay chỉ cần một viên Tam phẩm Linh thạch mà thôi. ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh có chút bất đắc dĩ, sau đó hắn ta đưa cho người kia một viên Tam phẩm. ͏ ͏ ͏

Mặc dù hắn biết rất có thể người này đang lừa tiền, nhưng mà Tam phẩm Linh thạch thôi, mất cũng không tiếc. ͏ ͏ ͏

Sau đó đạo sĩ lấy một cái túi gấm ra nói: ͏ ͏ ͏

- Cầm lấy nó, theo ký hiệu của nó, đi thẳng về mục tiêu phía trước. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏