Chương 1111: Vô Đề
Lúc này Giang Tả đang trên đường về nhà, hắn đã xác định được vị trí đại khái của bí cảnh rồi, lúc nào rảnh rỗi, hắn sẽ đi xem thử. ͏ ͏ ͏
Không cách Giang thành quá xa. ͏ ͏ ͏
Có điều cũng không gần lắm. ͏ ͏ ͏
Một lúc sau, Giang Tả đã về đến nhà. ͏ ͏ ͏
Vừa mở cửa hắn phát hiện ra Tô Kỳ đang dọn dẹp phòng, Đoạn Kiều cũng bị cô gọi đến giúp đỡ. ͏ ͏ ͏
Dù sao Đoạn Kiều có năng lực truyền tống, chỗ nào vướng có thể bảo Đoạn Kiều làm. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà Đoạn Kiều nhỏ như vậy, việc thế này thật sự cần nó làm sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
- Em làm gì mà đột nhiên lại dọn phòng thế? Vẫn chưa đến tết mà. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Nhanh lên, đến đây làm giúp em. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy thế, Giang Tả chỉ có thể cởi giày ra làm giúp. ͏ ͏ ͏
Có điều hắn vẫn tò mò hỏi một câu: ͏ ͏ ͏
- Hôm nay uống nhầm thuốc à? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lau cửa nói: ͏ ͏ ͏
- Hôm nay không uống thuốc. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu tỏ vẻ đã hiểu: ͏ ͏ ͏
- Vậy có cần đi uống một chút không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ dừng tay lại, sau đó nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Ý của em là, em không làm sao cả, không cần uống thuốc. ͏ ͏ ͏
- Nhanh làm giúp em đi, dọn dẹp xong rồi ăn cơm, sau đó đi mua tivi và bàn ghế. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ồ một tiếng, chỉ có thể giúp cô. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ nói tiếp: ͏ ͏ ͏
- Sau này đây sẽ là nhà chúng ta, đương nhiên phải lau dọn lại một chút. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- Cách nhìn của đàn bà. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ trợn mắt nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Em chính là đàn bà đấy, còn là của nhà anh. ͏ ͏ ͏
- Có điều gọi là đàn bà nghe có vẻ già, hơn nữa lại không hay, anh có thể gọi em là cô vợ nhỏ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- Không muốn gọi là thiếu nữ à? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Ai muốn làm thiếu nữ, thiếu nữ đã bị anh cưới về nhà rồi, bây giờ đã là vợ người khác, đương nhiên phải là cô vợ nhỏ. ͏ ͏ ͏
- Anh phải nhớ chịu trách nhiệm là được rồi. ͏ ͏ ͏
- Ừ, cũng may trước kia anh không lừa em, đúng là có chịu trách nhiệm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không còn lời nào để nói nữa, đó là chuyện từ rất lâu rồi. ͏ ͏ ͏
Khi đó Giang Tả cảm thấy mình đã đạt đến đỉnh cao nhân sinh. ͏ ͏ ͏
Nghĩ cúng đúng, hồi trẻ hắn đỉnh như vậy. ͏ ͏ ͏
Hiện giờ lại yếu thế. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏
- Em vẫn nhớ rõ dáng vẻ trước kia của anh, khi đó hở ra là lại nói lời âu yếm, hơn nữa còn bị người khác bắt gặp. ͏ ͏ ͏
- A, còn nhớ lần đó, anh với em mỗi người một chiếc xe đạp, vừa mới hôn nhau, thì một cô gái đột nhiên chạy qua. ͏ ͏ ͏
- Hại cô ấy phải xin lỗi... Bây giờ nghĩ lại anh có thấy mình ngốc hay không? ͏ ͏ ͏
Mặt Giang Tả đen xì: ͏ ͏ ͏
- Em còn mặt mũi để nói anh? Khi đó là ai muốn hôn? ͏ ͏ ͏
Khi đó hắn cảm thấy không xấu hổ lắm, bây giờ nghĩ lại... Hoàn toàn không muốn nghĩ lại. ͏ ͏ ͏
Cũng may khi đó trời tối rồi. ͏ ͏ ͏
Mọi người có thể tưởng tượng ra cái cảnh hai người đạp xe song song hôn nhau không? ͏ ͏ ͏
Lại còn bị người khác gặp phải, đợi người kia đi hỏi, vẫn còn tiếp tục. ͏ ͏ ͏
Đúng là không đành lòng nghĩ lại. ͏ ͏ ͏
Không biết khi đó bọn họ nghĩ thế nào nữa, chỉ số thông minh, cảm giác ngại ngùng gì đó, hoàn toàn không online. ͏ ͏ ͏
Có lẽ đó chính là tình yêu cuồng nhiệt. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không phục: ͏ ͏ ͏
- Rõ ràng là do anh muốn đưa em về, sau đó anh muốn hôn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Nghĩ lại xem, em không biết xấu hổ à, là tự em đưa mặt đến gần, hay là anh cúi mặt sang chỗ em? ͏ ͏ ͏
Lúc này Đoạn Kiều đã truyền tống ra ngoài rồi, có một số chuyện, có thể không nghe thì ngàn vạn lần đừng nên nghe, nếu không bị giết người diệt khẩu lúc nào cũng không biết nữa. ͏ ͏ ͏
Còn chuyện trách nó không làm việc, chắc là không đến mức ấy. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tô Kỳ không lau cửa nữa, cô nói với Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Rõ ràng là khi đó anh ngại mở miệng, em chỉ giúp anh, em đâu nói mình muốn hôn. ͏ ͏ ͏
Mặt Giang Tả không thay đổi nói: ͏ ͏ ͏
- Trai đơn gái chiếc, quần áo đã cởi hết, sau đó em nói với anh, em chỉ nóng thôi, em có tin không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không nói lời nào, chỉ vén áo lên một chút rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Đến đây nào, nói cho em biết, hiện giờ em bảo em chỉ nóng thôi, anh có tin không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói tiếp: ͏ ͏ ͏
- Anh nói xem bây giờ em có ý gì? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏
- Nóng thì nghỉ ngơi một chút đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
- Cho nên khi đó là anh hôn em hay là em hôn anh? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Anh hôn em. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tô Kỳ mới thả áo xuống, sau đó cô nói: ͏ ͏ ͏
- Quét dọn nhanh lên, đừng lãng phí thời gian như vậy. ͏ ͏ ͏
Em không lắm chuyện như thế, sẽ không lãng phí thời gian. ͏ ͏ ͏
Trong lòng Giang Tả oán thầm. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏