Chương 1112: Vô Đề
Tô Kỳ tiếp tục chùi cửa, vừa lau vừa nói: ͏ ͏ ͏
- Có phải anh đang nghĩ, tất cả đều là lỗi của em hay không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả còn lâu mới ngu ngốc thừa nhận chuyện này, hắn lảng sang chuyện khác: ͏ ͏ ͏
- Hôm nay lau dọn sạch rồi, đến tết có phải lau nữa không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Lau chứ, sao có thể không lau dọn được. ͏ ͏ ͏
- Có điều bây giờ cũng tháng mười một rồi, chẳng mấy ngày nữa đã đến tết. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nghĩ một chút, có lẽ còn khoảng hai tháng nữa. ͏ ͏ ͏
Cũng không biết khi đó, bọn họ có ở nhà đón năm mới hay không. ͏ ͏ ͏
Dù sao đám người của Thánh Địa đều sống lâu như vậy, người tu luyện làm gì có thời gian đón năm mới. ͏ ͏ ͏
Bế quan một lần không chừng cũng mất mấy trăm năm rồi. ͏ ͏ ͏
Tự dưng đón tết làm gì? ͏ ͏ ͏
Bọn họ chỉ biết, có việc thì sai người khác ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Có điều vợ chồng bọn họ là người bình thường, sống cuộc sống bình thường, tất nhiên là muốn đón tết. ͏ ͏ ͏
Sau đó hai người không thảo luận đề tài này nữa, vẫn nên dọn phòng sạch sẽ trước đã. ͏ ͏ ͏
Có điều nửa sau, Tô Kỳ để Giang Tả tự dọn một mình, cô phải đi nấu cơm cho Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên Giang Tả không ý kiến gì. ͏ ͏ ͏
Dù sao trước đây khi hắn ở nhà một mình, hắn cũng thường xuyên dọn dẹp nhà cửa. ͏ ͏ ͏
Hồng Thự cũng từng làm loạn rất nhiều lần rồi. ͏ ͏ ͏
Nói đến Hồng Thự mới nhớ, Giang Tả không biết Hồng Thự bây giờ thế nào rồi. ͏ ͏ ͏
Lúc lau dọn đến ban công, Giang Tả thấy Hồng Thự vẫn đang đứng như cũ, hơn nữa đã khóc rồi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ làm vậy với Hồng Thự coi như tốt tính rồi, nó phá hoại như vậy mà vẫn không nướng, xem ra sau này không có cơ hội nướng rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Hồng Thự không nhịn được thầm nghĩ. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà nói theo cách khác, Tô Kỳ cũng rất tàn nhẫn. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Đợi sau khi Giang Tả lau dọn xong, Tô Kỳ cũng nấu chín cơm rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ngồi trên ghế, chờ Tô Kỳ bê cơm ra. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc này Tô Kỳ cúi đầu qua vai Giang Tả, cô nhìn hắn hỏi: ͏ ͏ ͏
- Có mệt không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nghiêng đầu nhìn Tô Kỳ, nói: ͏ ͏ ͏
- Có chút. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hôn Giang Tả một cái: ͏ ͏ ͏
- Giả vờ, rõ ràng phần lớn là do em dọn, kêu mệt cũng nên là vợ anh kêu mới đúng. ͏ ͏ ͏
Nói xong Tô Kỳ ngồi xuống bên cạnh Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Nhanh đi xới cơm cho em. ͏ ͏ ͏
Giang Tả bất đắc dĩ, có điều hắn vẫn đứng dậy xới cơm cho Tô Kỳ, đây không phải việc khó khăn gì. ͏ ͏ ͏
- Sắp tới có phải ra ngoài không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu, rồi lại lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Phải, chỉ là không biết khi nào. ͏ ͏ ͏
Có phải rất vui hay không? ͏ ͏ ͏
Cuối cùng lại không có ai quản anh nữa rồi? ͏ ͏ ͏
Giang Tả đặt bát cơm trước mặt Tô Kỳ, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Tại sao em không nói, anh sẽ tức giận nhỉ? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Anh đã biết rồi, còn giận nữa sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Ai biết được. ͏ ͏ ͏
Thực tế thì Giang Tả cũng không để bụng lắm, hắn chỉ lo lắng cho sự an toàn của Tô Kỳ mà thôi. ͏ ͏ ͏
Có điều hắn nói như vậy, chủ yếu là muốn Tô Kỳ đưa hắn theo, lần này đến Tiên Sơn, hắn bắt buộc phải đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói với Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Hôn em một cái, lần sau có chuyện đơn giản em sẽ đưa anh theo, có điều nếu khó khăn anh cũng đừng nghĩ đến. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tô Kỳ, sau đó không để ý đến cô nữa. ͏ ͏ ͏
Việc đơn giản không cần hắn nói Tô Kỳ cũng đưa hắn theo, Tiên Sơn nhìn qua không đơn giản, hôn cũng không đi được. ͏ ͏ ͏
Vậy thà ngồi ăn cơm còn hơn. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- Đúng là muốn đánh cho anh một trận. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam đứng trên quả trứng rồng bảy màu. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Ta biết ngươi đã có một chút ý thức, cũng biết ngươi sinh ra đã bất phàm. ͏ ͏ ͏
- Bây giờ ý thức của ngươi đã tỉnh táo, thân thể cũng đang được đắp nặn. ͏ ͏ ͏
- Cho nên ngươi có hai lựa chọn. ͏ ͏ ͏
- Một là nhận Huyền Vũ trong hồ làm chủ, hai là... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam còn chưa nói hết lời, quả trứng Trường Sinh Long đột nhiên tỏa ra ánh sáng mờ ảo. ͏ ͏ ͏
Ngay lập tức một đạo ấn ký xuất hiện trên người Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Ấn ký thành hình rất nhanh, sau đó lập tức biến mất, ánh sáng cũng tiêu tán theo. ͏ ͏ ͏
Tất cả chuyện này xảy ra chỉ trong chớp mắt. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam cũng không thể hiểu nổi. ͏ ͏ ͏
Hắn có chút kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Do mình diễn đạt sai, hay là do ý thức của nó vẫn trong trạng thái mơ hồ? ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, vừa rồi thế mà Trường Sinh Long lại trực tiếp nhận hắn làm chủ. ͏ ͏ ͏
Điều này ngoài dự đoán của Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng chuyện này cũng không phải chuyện xấu, nhưng mà hắn không cần sủng vật. ͏ ͏ ͏
Càng không cần sủng vật như Trường Sinh Long. ͏ ͏ ͏
Hắn có đạo của mình, thứ hắn dùng chính là kiếm, không có liên quan đến rồng chút nào. ͏ ͏ ͏
Cho nên, chuyện kiểu này hắn không cần. ͏ ͏ ͏
Có lẽ Giang Tả cũng nghĩ như vậy. ͏ ͏ ͏
Nếu không thì vì sao trong tay hắn có nhiều sủng vật như vậy, nhưng lại không một con nào chính thức nhận chủ. ͏ ͏ ͏
Bởi vì hắn hoàn toàn không cần. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam yên lặng một lát, sau đó cũng không để ý nhiều nữa. ͏ ͏ ͏
Tạm thời cứ để vậy đã, sau này lại chuyển sang người Huyền Vũ. ͏ ͏ ͏
Nếu như có thể, thậm chí có thể trực tiếp xóa bỏ. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏