Chương 1113: Vô Đề
Nguyệt Tịch đứng xem bên cạnh lập tức hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sư huynh, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Trứng, trứng Trường Sinh Long, nhận, nhận huynh làm chủ. ͏ ͏ ͏
Lúc này Huyền Vũ cũng ló đầu lên, nó hỏi: ͏ ͏ ͏
- Con rồng kia có phải rất hung dữ không? Nó có đánh ta không? ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch cười nói: ͏ ͏ ͏
- Không phải tiểu tỷ tỷ rất lợi hại sao? Vì sao còn sợ nó đánh? ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ ngẩng đầu lên nói: ͏ ͏ ͏
- Đương nhiên ta lợi hại, ta là đại tiền bối đó, ta sẽ bảo vệ tốt lão Thất. ͏ ͏ ͏
Sau đó Huyền Vũ cúi đầu, lo lắng nói: ͏ ͏ ͏
- Nhưng mà ta nghe nói rồng vô cùng giỏi, hơn nữa tiếng gầm của nó rất hung dữ, con lần trước cũng thế. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch sờ lên lưng Huyền Vũ nói: ͏ ͏ ͏
- Không đâu, tiểu tỷ tỷ là Huyền Vũ nhất tộc chân chính, thân phận địa vị không hề kém Long tộc. ͏ ͏ ͏
- Thậm chí chỉ có hơn chứ không kém. ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ nói: ͏ ͏ ͏
- Thật sao? Ta lợi hại như vậy thật à? Cho nên sau này lão thất cứ để ta bảo vệ là được rồi, ta là tỷ tỷ. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Tiểu tỷ tỷ còn nhỏ, không cần đâu. ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ lập tức phản bác: ͏ ͏ ͏
- Nói lung tung, ta đã trưởng thành từ lâu rồi. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch không tranh cãi với Huyền Vũ nữa, mà nói với Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏
- Chuyện đó có lớn không? Trường Sinh Long nhận sư huynh làm chủ, không có tác dụng phụ chứ? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không, không có vấn đề gì, qua, qua một khoảng thời gian nữa, huynh sẽ, sẽ xử lý lần nữa. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, hiện giờ hắn không có thời gian xử lý, vốn dĩ hắn đã chuẩn bị không ít thứ, để ép Trường Sinh Long nhận Tiểu Huyền Vũ làm chủ. ͏ ͏ ͏
Đáng tiếc lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn này. ͏ ͏ ͏
Cũng may không hỏng chuyện. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần để con Trường Sinh Long này giống con Kình Ngư kia là được rồi. ͏ ͏ ͏
Thực tế trong mắt Kiếm Thập Tam, chênh lệch giữa Trường sinh long và Tiểu Kình Ngư không lớn lắm. ͏ ͏ ͏
Ai bảo hắn đủ mạnh mẽ chứ. ͏ ͏ ͏
Cho dù Trường Sinh Long sinh ra đã đạt đến Cửu giai, hắn cũng không lo lắng, bởi vì đến lúc đó, hắn cũng đạt đến Cửu giai rồi. ͏ ͏ ͏
Một khi hắn đạt đến Cửu giai, rất ít người đủ tư cách làm đối thủ của hắn. ͏ ͏ ͏
Có điều khả năng Trường Sinh Long vừa sinh ra đã đạt đến Cửu giai không lớn, bởi vì cần rất nhiều thời gian. ͏ ͏ ͏
Cho dù Tiểu Huyền Vũ có kém, cũng không thể nào hơn mười năm hơn trăm năm mới bước vào cánh cửa kia. ͏ ͏ ͏
Cho nên hắn không lo lắng gì. ͏ ͏ ͏
Sau đó Kiếm Thập Tam tạm biệt Nguyệt Tịch. ͏ ͏ ͏
Ở bên Nguyệt Tịch quá lâu, hắn lại không biết nên làm thế nào. ͏ ͏ ͏
Cho nên bình thường hắn đều đi rất nhanh. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, đấy chỉ là vẻ bề ngoài thôi, thực tế hắn vẫn âm thầm nhìn cô, chỉ khi có việc mới đi thật. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch đã quen với chuyện này rồi, từ vài trăm năm trước, hoặc là phải nói từ nhỏ đến lớn đều như vậy. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam trốn trong bóng tối, âm thầm nhìn Nguyệt Tịch ngồi trên lưng Huyền Vũ nghịch nước. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên Nguyệt Tịch nhớ đến thiếu nữ trong cấm địa. ͏ ͏ ͏
Thiếu nữ trong cấm địa ở bên Tiên Linh Phủ chủ mười vạn năm, vẫn chưa trở thành đạo lữ. ͏ ͏ ͏
Với tình trạng hiện giờ giữa bà và sư huynh, có khả năng sẽ dẫm vào vết xe đổ của thiếu nữ trong cấm địa và Tiên Linh Phủ chủ không? ͏ ͏ ͏
- Chắc có lẽ không đâu, dù sao vẫn có quân sư. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói nhỏ. ͏ ͏ ͏
Nhất là người quân sư kia còn có kinh nghiệm. ͏ ͏ ͏
Bà cũng không biết hai người kia giao lưu với nhau thế nào. ͏ ͏ ͏
- Lão Thất, ngươi đang nói gì thế? ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ đột nhiên cất tiếng hỏi. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Đang nghĩ đến một việc, có điều hình như gần đây ta mới nhận được một tin, nói rằng cha mẹ sắp về rồi. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy tin tức này, Huyền Vũ vô cùng uể oải. ͏ ͏ ͏
- Vậy có phải bọn họ lại sắp mắng ta rồi hay không? Không vui có khi còn đánh ta. ͏ ͏ ͏
Trong lòng Huyền Vũ vẫn còn sợ hãi. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Không đâu, tiểu tỷ tỷ đáng yêu như thế này cơ mà. ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ nói: ͏ ͏ ͏
- Nói lung tung, về đến nhà chắc chắn bọn họ sẽ lại dạy ta vài thứ lung tung gì đó, ta không nhớ được, không nhớ được sẽ bị bọn họ mắng, mắng vẫn không nhớ, bọn họ sẽ ra tay. ͏ ͏ ͏
Không nhớ được cũng đâu phải lỗi của ta. ͏ ͏ ͏
Là do bọn họ dạy quá thâm ảo. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch cười nói: ͏ ͏ ͏
- Tiểu tỷ tỷ, ngươi có nhớ trước đó ta đã nói gì không? ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ sửng sốt một lát, rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Gia trưởng sắp về rồi? ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch cười không nói lời nào. ͏ ͏ ͏
Chuyện đơn giản như vậy cũng không nhớ được, tiểu tỷ nhà bà đúng là đáng yêu. ͏ ͏ ͏
Lúc này Ngân Giáp đang đứng ở một chỗ trong Thánh Địa thở dài: ͏ ͏ ͏
- Thế mà Huyền Vũ lại quay về, có vẻ đã xảy ra chuyện rồi, cũng không biết rốt cuộc có ý nghĩa thế nào. ͏ ͏ ͏
- Vì sao lại không có tin tức cụ thể? Bởi vì ngươi cũng không biết sao? ͏ ͏ ͏
- Khó khăn lắm mới xuất hiện cường giả tuyệt thế, hắn cần thời gian để trưởng thành, tuyệt đối không thể để xảy ra vấn đề vào lúc này. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏