Chương 1119: Vô Đề
Tĩnh Nguyệt nói tiếp: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ cũng có Thánh nữ hình thái đó, cũng tương đương với việc có hai thân thể, hai dung mạo khác nhau. ͏ ͏ ͏
- Sư bá cưới một người, giống như lấy được cả hai, mua một tặng một, lãi lớn. ͏ ͏ ͏
- Đúng là nhân sinh đắc thắng! ͏ ͏ ͏
Thanh Liên nghĩ một chút thấy cũng đúng, sau đó cô nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy sư bá có thể lấy được hay không? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nhún vai: ͏ ͏ ͏
- Chuyện này phải dựa vào bọn họ thôi, đã mấy trăm năm rồi, quan hệ cũng không gần gũi thêm chút nào. ͏ ͏ ͏
- Có lẽ đợi mấy trăm năm nữa, mới biết rõ. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tĩnh Nguyệt chuẩn bị đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Linh Hồ bí cảnh cô vẫn phải đi. ͏ ͏ ͏
Cô cũng không biết đám Linh Hồ kia đã gây sự gì với sư phụ cô, dù sao chắc chắn không phải cướp đoạt sư bá. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa Thánh Địa và Linh Hồ bí cảnh cũng không thân quen. ͏ ͏ ͏
Chắc chắn cũng không phải kẻ thù, cho nên chắc hẳn lần này không phải đi để đánh nhau. ͏ ͏ ͏
Linh Hồ bí cảnh không có hạn chế, nếu như báo thù, sư phụ cô đã đi trước rồi. ͏ ͏ ͏
Cho nên, Tĩnh Nguyệt không hiểu phải đến đó làm gì. ͏ ͏ ͏
Có điều cũng không sao, đi tìm tiểu oán phụ trước rồi nói sau. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Lúc ăn cơm tối, Giang Tả quan sát kỹ Tô Kỳ, phát hiện ra đúng là cô không sao cả. ͏ ͏ ͏
Xem ra đúng là cũng bị áp chế. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tò mò nói: ͏ ͏ ͏
- Em có cảm giác anh vẫn luôn nhìn trộm em. ͏ ͏ ͏
Giang Tả thản nhiên nói: ͏ ͏ ͏
- Em không nhìn anh, sao biết anh nhìn em? Nếu như em nhìn anh, không phải anh cũng có thể nhìn em sao. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ trợn tròn mắt nhìn Giang Tả, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Em là vợ anh, đừng nói nhìn trộm em như bây giờ, ngay cả lúc tắm rửa anh nhìn em cũng là chuyện rất bình thường. ͏ ͏ ͏
- Nhưng mà giải thích như vừa rồi lại không bình thường nữa, có phải đã làm chuyện gì xấu nên chột dạ hay không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Vẻ mặt hắn chết lặng, hắn có thể sống lâu như vậy, có được coi là may mắn không? ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ tựa vào người Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Em cảm thấy em phải quan sát anh kỹ một chút. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Không cần, em vẫn luôn ở trong ngực anh, anh làm bất cứ chuyện gì đều để lấy lòng em. ͏ ͏ ͏
- Dù sao Tô Kỳ mới là quan trọng nhất. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên quay đầu đi, lạnh lùng hừ một tiếng: ͏ ͏ ͏
- Ngực anh quá mỏng, ở trong lòng anh em cũng không nỡ, hay là anh ở trong lòng em đi, vô cùng vững chắc ͏ ͏ ͏
- Ngực em lớn hơn anh rất nhiều, không tin anh sờ thử xem. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vô cùng bất đắc dĩ: ͏ ͏ ͏
- Có thể ăn cơm trước được hay không? Em đúng là không biết xấu hổ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Em vẫn mặc váy đó, đâu phải không mặc gì, ách, phải nói là em không quyến rũ anh. ͏ ͏ ͏
Ha ha, quyến rũ? ͏ ͏ ͏
Ngây thơ, bây giờ em quyến rũ được sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ chống má nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Có phải vừa rồi anh đang nghĩ, vẻ ngoài của Tô Kỳ quá bình thường, sao quyến rũ nổi anh không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Nửa câu đầu chắc chắn là do em tự thêm vào, hơn nữa còn nói sai, phải nói là đẹp như tiên nữ cũng không quyến rũ được. ͏ ͏ ͏
Sắc mặt Tô Kỳ lập tức trở nên khó coi, tật xấu của chồng cô, chính là như vậy, có đôi khi cứ ép cô phải ra tay. ͏ ͏ ͏
Có điều lần này Tô Kỳ chưa kịp làm gì, điện thoại của cô đã vang lên, điện thoại đang đặt trên mặt bàn, cho nên tiếng vang có chút chói tai. ͏ ͏ ͏
- Đợi lát nữa lại tính sổ với anh. ͏ ͏ ͏
Sau khi uy hiếp Giang Tả, Tô Kỳ bắt đầu nghe máy. ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, có chuyện gì vậy? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Trời còn chưa tối, giọng điệu này của em có vẻ như chị làm ảnh hưởng chuyện tốt của em à? ͏ ͏ ͏
- Em còn trẻ, nôn nóng như vậy làm gì? ͏ ͏ ͏
Bị Tĩnh Nguyệt nói thế, Tô Kỳ có chút ngượng: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, đây là chuyện riêng tư. ͏ ͏ ͏
- Hơn nữa bây giờ chúng em đang ăn cơm bình thường. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Trước kia hai đứa ăn cơm không bình thường sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Không muốn nói chuyện phiếm với sư tỷ cô nữa. ͏ ͏ ͏
Toàn nói lung tung. ͏ ͏ ͏
- Được rồi, nói chuyện chính, ngày mai chị qua đó một chuyến. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ đến đây? ͏ ͏ ͏
- Không phải ấn ký đã thăng cấp xong rồi sao? Không qua đó chị ở đây làm gì? Hơn nữa gọi cho em chủ yếu là do nhiệm vụ của sư phụ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy nhiệm vụ, Tô Kỳ lập tức không vui: ͏ ͏ ͏
- Mới có mấy ngày, lại bắt em ra ngoài? ͏ ͏ ͏
- Thời gian ở nhà còn ít hơn thời gian làm nhiệm vụ, chồng em sẽ tức giận. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ngừng ăn nhìn về phía Tô Kỳ, hắn rất muốn nói không có chuyện gì đâu, chỉ cần em an toàn, ra ngoài làm nhiệm vụ thêm vài lần, hắn cũng không có ý kiến gì cả. ͏ ͏ ͏
Nguy hiểm một chút cũng không sao, hắn sẽ chịu trách nhiệm bám đuôi. ͏ ͏ ͏
Không có chút trở ngại nào. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà hắn không thể nói ra những lời này được, không thì đêm nay xong đời. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Đừng kích động, lần này sư phụ không chỉ tên em. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức vui vẻ: ͏ ͏ ͏
- Vậy có phải em không phải đi không? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Có lẽ thế. ͏ ͏ ͏
- Nhiệm vụ đó rốt cuộc là chuyện gì? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tĩnh Nguyệt nói sơ qua về Linh Hồ bí cảnh. ͏ ͏ ͏
Cô không nói tỉ mỉ, chỉ nói rõ sáng mai cô đến, sau đó cúp điện thoại. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏