Chương 1120: Vô Đề
Trước khi cúp Tĩnh Nguyệt còn nói một câu: Không quấy rầy hai đứa nữa, ăn bữa cơm mà cũng "cố gắng" như vậy. ͏ ͏ ͏
Câu này khiến Tô Kỳ xấu hổ không chịu nổi, rõ ràng là không có gì có được không. ͏ ͏ ͏
Chuyện kiểu này bọn họ toàn về phòng mới làm. ͏ ͏ ͏
Trong nhà còn có sủng vật nữa, lúc không có sủng vật cũng không như vậy. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Đều tại anh hết. ͏ ͏ ͏
Vẻ mặt Giang Tả mơ màng. ͏ ͏ ͏
Hắn yên tĩnh ăn cơm cũng sai sao? ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Ngày mai em qua chỗ sư tỷ một chuyến, nói về chuyện Linh Hồ bí cảnh gì đó. ͏ ͏ ͏
Có điều chắc không cần em đi, nghe nói không liên quan đến đoàn Thánh nữ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hiểu, xem ra chuyện Linh Hồ bí cảnh xếp trước chuyện Tiên Sơn. ͏ ͏ ͏
Có điều thế mà Tô Kỳ lại không đi, chuyện này khiến hắn rất khó xử lý chuyện Linh Hồ bí cảnh. ͏ ͏ ͏
Có điều cũng không sao cả, hắn không thể vì chuyện Linh Hồ bí cảnh mà thúc giục Tô Kỳ phải đi. ͏ ͏ ͏
Làm như vậy Tô Kỳ sẽ không vui. ͏ ͏ ͏
Vậy khoảng thời gian này nên yên tĩnh ở bên cạnh Tô Kỳ thôi. ͏ ͏ ͏
Chuyện Linh Hồ bí cảnh, để sau rồi nói, dù sao cũng không phải không tìm được nữa. ͏ ͏ ͏
- Vậy mai em đi đi, anh vẫn đi làm như bình thường. Đúng rồi, phải đi bao lâu? ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không biết, có điều chắc không cần qua đêm ở đó, nếu phải ngủ lại em sẽ gọi điện thoại cho anh, để anh qua đó. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Không cần đâu, không chừng hai người có rất nhiều chuyện để nói, anh ngủ ở nhà là được rồi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ mỉm cười: ͏ ͏ ͏
- Mơ đẹp đấy, chuyện vừa rồi còn chưa tính sổ với anh đâu, bây giờ còn muốn ngủ một mình? ͏ ͏ ͏
- Sợ đến lúc đó anh lại chui trong chăn cười haha, còn lâu em mới để anh thực hiện được. ͏ ͏ ͏
Giang Tả bất đắc dĩ, nói thật, chắc chắn không đến mức hắn cười thành tiếng. ͏ ͏ ͏
Ban đêm, Tô Kỳ ngủ trên người Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên Giang Tả không có ý kiến gì, đây mới là bình thường, không ngủ cùng mới bất thường. ͏ ͏ ͏
Cũng may Tô Kỳ không làm gì khác, chỉ ngủ thôi. ͏ ͏ ͏
Cứ ngủ như vậy tới tận sáng hôm sau. ͏ ͏ ͏
Lần này Giang Tả dậy tương đối sớm, lúc hắn thức Tô Kỳ vẫn đang ngủ. ͏ ͏ ͏
Hắn không dám cử động mạnh, sợ đánh thức Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Ngắm Tô Kỳ ngủ lúc sáng sớm, cơ hội này rất hiếm có. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc này Giang Tả lại phát hiện ra một chuyện, thế mà Tô Kỳ lại chảy nước miếng. ͏ ͏ ͏
Đây đúng là chuyện hiếm thấy, hắn và Tô Kỳ ở bên nhau bao nhiêu năm như vậy cũng chưa nhìn thấy lần nào. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả nhìn khắp xung quanh một lượt, cuối cùng phát hiện ra điện thoại của Tô Kỳ ở tương đối gần, dễ dàng lấy được. ͏ ͏ ͏
Sau khi cầm được điện, ngay cả mở khóa Giang Tả cũng không mở, mà trực tiếp mở chức năng chụp ảnh ra, sau đó chụp vài tấm. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, cả người cô được chăn màn che chắn kỹ, không hở ra chút cảnh xuân nào. ͏ ͏ ͏
Nếu dám chụp ảnh không mặc gì lưu trong điện thoại, sẽ bị Tô Kỳ đánh đó. ͏ ͏ ͏
Nếu chỉ có hai người bọn họ xem thì không sao, lỡ như bị sư tỷ của cô ấy trông thấy, sẽ bị trêu chọc. ͏ ͏ ͏
Rất xấu hổ. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa ai biết sẽ trêu đến bao giờ. ͏ ͏ ͏
Cô là người hay xấu hổ đó. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà Giang Tả đã quên mất một chuyện, có khả năng Tô Kỳ còn để ý đến chuyện, tại sao trong điện thoại lại có ảnh xấu của cô, hơn là việc có ảnh gợi cảm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả chụp rất nhiều tấm, sau đó bắt đầu sàng lọc tuyển chọn, rồi giữ lại tấm ảnh xấu nhất. ͏ ͏ ͏
Chỉ nghĩ thôi cũng thấy rất thú vị rồi. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc này Tô Kỳ tỉnh lại, cô xoa xoa mắt mình, tò mò nhìn Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Nói thế nào nhỉ, hình như chồng cô đang rất vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Xem cái gì mà vui như vậy? ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ cúi người sang. ͏ ͏ ͏
Khoảnh khắc này, Giang Tả có cảm giác nhiệt độ trong phòng giảm xuống ngay lập tức, thật đó, đúng là giảm đi. ͏ ͏ ͏
Cảm nhận được nhiệt độ thay đổi, Giang Tả mới phát hiện ra Tô Kỳ đang nhìn mình. ͏ ͏ ͏
Giang Tả để điện thoại di động xuống, bình tĩnh nói: ͏ ͏ ͏
- Trong điện thoại có vài tấm ảnh kỳ quái, anh đã xóa giúp em rồi, em lại ngủ tiếp đi. ͏ ͏ ͏
Nói xong hắn lau nước miếng quanh miệng cho Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không nói hai lời trực tiếp cắn vào môi Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Bảy giờ hơn, đúng giờ Giang Tả xuất phát đi làm. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà sắc mặt hắn hơi tái. ͏ ͏ ͏
Nhìn qua cả người cũng không có chút tinh thần nào, giống như đã bị rút cạn sinh lực vậy. ͏ ͏ ͏
Hắn cảm thấy lần sau có lẽ chụp xong nên cất đi luôn. ͏ ͏ ͏
Nếu không thì hậu quả tương đối nghiêm trọng, hôm nay nếu hắn không phải đi làm, có trời mới biết hắn có thể dậy nổi hay không. ͏ ͏ ͏
Có cần phải để ý đến mức ấy không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả không hiểu khi đó Tô Kỳ nghĩ gì nữa. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả đi thẳng tới Tập đoàn Thiên Hòa. ͏ ͏ ͏
Điều khiến Giang Tả bất ngờ là, trong Tập đoàn Thiên Hòa, mọi người cũng đang thảo luận về Linh Hồ bí cảnh. ͏ ͏ ͏
- Đã biết chưa? Thật sự có bí cảnh, còn có thể là Linh Hồ bí cảnh. ͏ ͏ ͏
- Tin này truyền từ đâu ra thế? Vì sao tôi không nghe thấy ai nói gì? ͏ ͏ ͏
- Chuyện này tôi cũng chỉ nghe nói thôi, hơn nữa còn nghe nói là do phòng Cảm tri số 1 truyền ra. ͏ ͏ ͏
- Vậy có thể là sự thật đó. ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, chỉ cần là tin tức do bọn họ truyền ra, căn bản đều chính xác. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nghe thấy thế thì choáng váng, phòng Cảm Tri số 1, chắc hẳn là đám Tiêu Tiểu Mặc nhỉ? ͏ ͏ ͏
Tin tức của bọn họ nhạy bén vậy sao? ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏