Chương 1129: Vô Đề
"Đêm nay hoặc ngày mai, cửa vào bí cảnh sẽ mở ra ở chỗ này, còn chuyện có phải Linh Hồ bí cảnh hay không vẫn chưa chắc chắn." ͏ ͏ ͏
"Tiểu Lê nhất định đang ở chỗ này." ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: "Đêm nay sẽ mở ra sao?" ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: "Tôi đến trông coi, đúng lúc tôi cũng muốn vào." ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: "Tôi cũng đi, đi trước sẽ dễ gặp được tình yêu của mình hơn." ͏ ͏ ͏
"Tôi cảm thấy tôi sắp phải chấm dứt cuộc sống tu luyện độc thân năm nay rồi." ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn Tiên Tử: "Sau đó bắt đầu cuộc sống tu luyện độc thân năm sau?" ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Sau khi báo vị trí, những chuyện còn lại không liên quan đến Giang Tả nữa, dù sao việc hắn có thể làm chỉ có vậy thôi. ͏ ͏ ͏
Còn chuyện để hắn canh ở chỗ này? ͏ ͏ ͏
Chuyện này không thể nào. ͏ ͏ ͏
Tối không về nhà, Tô Kỳ chắc chắn sẽ giết hắn. ͏ ͏ ͏
Buổi tối hắn hoàn toàn không có thời gian, trừ khi ngày hôm đó Tô Kỳ không ở nhà. ͏ ͏ ͏
Ngay cả cãi nhau, cũng phải về nhà. ͏ ͏ ͏
Đây là lẽ thường. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả không để ý đến nhóm chat nữa, sắc trời cũng sắp muộn rồi, hắn phải về thôi. ͏ ͏ ͏
Sau khi Giang Tả quay về, Xích Huyết Đồng Tử và Biên Hải Đao Khách bắt đầu tìm kiếm vị trí Giang Tả để lại. ͏ ͏ ͏
Trên đường đi Xích Huyết Đồng Tử hỏi Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏
- Có phải anh cũng định nuôi dưỡng Linh Hồ không? ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏
- Cậu thật sự định tìm Linh Hồ? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử vừa gặm kem vừa nói: ͏ ͏ ͏
- Dù sao cũng phải có đạo lữ song tu có phải không, không tìm được đạo tu, ma tu, thì Linh thú cũng được. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏
- Cậu không sợ ngày nào đó sẽ bị Phá Hiểu đạo hữu ăn mất à? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử không biết nói sao, một lúc lâu sau hắn nói: ͏ ͏ ͏
- Không phải Phá Hiểu đạo hữu nói ăn không ngon sao? ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Đúng là Biên Hải Đao Khách không biết Xích Huyết Đồng Tử thích kiểu gì. ͏ ͏ ͏
Người trong nhóm hắn đều không thích. ͏ ͏ ͏
Đại Tiên Tử, hắn đều có thể bới ra lỗi. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người đều rất tò mò, không biết sau này Xích Huyết Đồng Tử sẽ tìm được Tiên Tử thế nào. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Khi Giang Tả về đến nhà, trời bắt đầu tối, có điều coi như vẫn sớm. ͏ ͏ ͏
Chủ yếu là do trời chuyển mùa rồi, tối nhanh hơn. ͏ ͏ ͏
Lúc về hắn còn tiện thể mua chút rau mang về ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bảo hắn mua, cô nói mình quên mua vài thứ gì đó. ͏ ͏ ͏
Lúc mua thức ăn, nhân tiện Giang Tả còn mua thêm vài quả lê, nhìn qua có vẻ rất ngon miệng. ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn mới về nhà. ͏ ͏ ͏
Lúc về đến nhà, Tô Kỳ đang nấu cơm rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vừa vào nhà, đã nghe thấy tiếng Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
- Rau của em đâu rồi, nhanh lên nhanh lên. ͏ ͏ ͏
Giang Tả tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Em làm gì mà cuống lên như vậy? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Mì xào, là cái loại ăn vô cùng ngon. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Còn có món mì xào như vậy? ͏ ͏ ͏
Cái loại vô cùng ngon, vậy có phải còn có loại vô cùng khó ăn không? ͏ ͏ ͏
Có điều Giang Tả không để ý nhiều. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhận lấy rau rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Vừa rồi em định mua con cá về nấu canh chua, nhưng mà lại phát hiện ra khả năng nấu nướng của mình chưa đủ, nấu không ngon. ͏ ͏ ͏
- Lần trước em còn đi hỏi ông chủ bán đậu phụ, thế mà ông ta không dạy em. ͏ ͏ ͏
Ông ta nói không biết làm cá. ͏ ͏ ͏
Đừng tưởng rằng lần này có thể bắt ông ta nấu cá. ͏ ͏ ͏
Giang Tả có chút bất đắc dĩ, ban đầu ông chủ bán đậu phụ chỉ làm đậu. ͏ ͏ ͏
Sau đó vì thịt Vịnh Tê lại nấu thêm thức ăn. ͏ ͏ ͏
Hiện giờ nhìn bề ngoài có vẻ như đánh chết cũng không làm cá. ͏ ͏ ͏
Tiếp tục như vậy, khéo có lúc sẽ mở quán cơm. ͏ ͏ ͏
Có điều Tĩnh Nguyệt tỷ còn quá đáng hơn, còn bảo ông ta làm kẹo hồ lô. ͏ ͏ ͏
- Không nấu thì không nấu, cũng không sao cả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏
- Nhưng mà em muốn học, không được, lần sau về em bảo sư phụ tự mình ra mặt. ͏ ͏ ͏
Ít nhất phải dạy em nấu thế nào cho ngon. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ quyết định. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng cô không phải đầu bếp giỏi, nhưng mà cô lại muốn nấu ăn. ͏ ͏ ͏
Hai người bọn họ, không thể ngày nào cũng gọi đồ ăn bên ngoài về, ngày nào cũng ra ngoài ăn được. ͏ ͏ ͏
Không thể nào, chỉ cần có cô ở đây, không thể nào có chuyện đó. ͏ ͏ ͏
Thật ra bảo ông chủ bán đậu phụ dạy Tô Kỳ rất dễ, chẳng qua là gia vị gì gì đó, cơ bản chỉ có ở giới tu luyện thôi nhỉ? ͏ ͏ ͏
Vậy thì không thực tế. ͏ ͏ ͏
Không bằng để Chung Dịch Dương dạy còn tốt hơn. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Anh quen một người đồng nghiệp, nấu ăn rất ngon, sau này anh bảo anh ta dạy em một chút. ͏ ͏ ͏
- Viết lại kỹ càng cách nấu cho em. ͏ ͏ ͏
Trước kia Giang Tả cũng có sách dạy nấu ăn, nhưng mà đã bị hắn xé rồi, cách nấu đều là lừa người cả. ͏ ͏ ͏
Hắn mạnh như vậy mà không học được, chắc chắn là do sách dạy nấu ăn. ͏ ͏ ͏
Sách dạy nấu ăn rác rười, làm hỏng thiên tư của hắn. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy Giang Tả nói như vậy, Tô Kỳ vui sướng nói: ͏ ͏ ͏
- Thật không? Có điều rất ngon là ngon đến mức nào? Có ngon bằng bà xã anh không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tô Kỳ ánh mắt vô thần. ͏ ͏ ͏
Cái này là so cái gì? ͏ ͏ ͏
Cái này thì trả lời thế nào? ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏