Chương 1130: Vô Đề
Giang Tả không trả lời câu hỏi này, chỉ yên lặng nhặt rau giúp Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Món mì xào của Tô Kỳ đúng là ăn rất ngon. ͏ ͏ ͏
Lúc ăn cơm, Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Hôm nay sư tỷ nói với em, cùng đi làm nhiệm vụ với chị ấy, sẽ thúc đẩy chuyện tiến tu, cho nên em định đi. ͏ ͏ ͏
- Có được hay không ạ? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đang hỏi Giang Tả, nhiệm vụ có thể lựa chọn kiểu này, đương nhiên phải hỏi ý Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không cho cô đi, vậy chắc chắn cô sẽ không đi. ͏ ͏ ͏
Còn lâu cô mới vì chuyện kiểu này khiến cho Giang Tả tức giận. ͏ ͏ ͏
Trước đây chính là không đi không được. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tô Kỳ sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏
- Anh có thể đi cùng không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ từ chối thẳng thừng: ͏ ͏ ͏
- Không thể. ͏ ͏ ͏
Giang Tả rất kinh ngạc, thế mà lại không thể, về mặt lý thuyết, nhiệm vụ này không khó, vì sao lại không cho hắn đi cùng? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Trong Linh Hồ bí cảnh mỹ nữ kiểu gì cũng có, đặc biệt còn biết quyến rũ người khác, lỡ anh bị mê hoặc thì làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏
Giang Tả tặc lưỡi: ͏ ͏ ͏
- Lẽ ra em phải tin tưởng anh một chút chứ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không phải em không tin. ͏ ͏ ͏
- Nhưng bọn họ đặc biệt biết cách quyến rũ người khác, hồ ly tinh vô cùng nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
- Anh phải tránh xa. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Đúng là hắn không có cảm giác gì. ͏ ͏ ͏
Hấp dẫn, quyến rũ gì gì đó, đối với hắn mà nói đều không là gì cả. ͏ ͏ ͏
ĐỐi với hắn, chẳng qua đó chỉ là một con hồ ly mà thôi. ͏ ͏ ͏
Còn có thể có gì nữa? ͏ ͏ ͏
Ăn cũng không ngon. ͏ ͏ ͏
Có điều Tô Kỳ không cho, hắn cũng không có cách nào cả, nhưng nghĩ lại cũng tốt, bản thân hắn cũng được thả. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừ, anh không đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy em đi cùng với sư tỷ, có lẽ sẽ mất một hai ngày. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vẫn gật đầu như cũ: ͏ ͏ ͏
- Ừ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ghé sát vào Giang Tả, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Hình như anh không hề tức giận? ͏ ͏ ͏
Bình thường nói đến chuyện này Giang Tả đều lạnh lùng, đều tức giận. ͏ ͏ ͏
Lúc trước cũng vì chuyện này, mà bắt đầu bùng nổ. ͏ ͏ ͏
Hiện giờ lại như vậy, Tô Kỳ vẫn lo Giang Tả sẽ tức giận. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, cô lại không cảm nhận được chút nào, thậm chí còn có cảm giác đối phương có chút vui mừng. ͏ ͏ ͏
Mặt Giang Tả không biểu cảm, nói: ͏ ͏ ͏
- Anh nên tức giận sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Giang Tả tiên sinh, anh thay đổi rồi. ͏ ͏ ͏
Trước kia khi em phải ra ngoài, anh đều tức giận. ͏ ͏ ͏
- Có phải anh không còn yêu em nữa hay không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Hắn trợn mắt nhìn Tô Kỳ, sau đó lại tiếp tục ăn mì xào của mình. ͏ ͏ ͏
Đúng là gây sự vô cớ. ͏ ͏ ͏
Lúc nào hắn cũng bám theo, có gì phải tức giận. ͏ ͏ ͏
Còn chuyện không yêu Tô Kỳ nữa, sao có thể? ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Đêm khuya. ͏ ͏ ͏
Ánh trăng mờ ảo, bên ngoài Giang Thành, trước một cái cây. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử và Biên Hải Đao Khách đã đến được chỗ này, đang chờ cái cây này xảy ra biến hóa. ͏ ͏ ͏
Vốn dĩ bọn họ cho rằng đêm nay sẽ không mở ra, không ngờ đột nhiên lại trông thấy cái cây bình thường này tỏa ra một chút ánh sáng. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh ánh sáng này đã nuốt chửng cả cái cây. ͏ ͏ ͏
Sau đó một con hồ ly bốn đuôi xuất hiện trong ánh hào quang. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách lạp tức giơ tay ra bắt lấy, đay chắc chắn là Tiểu Lê rồi. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà khi tay hắn chạm vào luồng sáng kia, đã trực tiếp bị một lực lượng mạnh mẽ bắn ngược lại. ͏ ͏ ͏
Còn Tiểu Lê cũng đã chui vào trong ánh sáng ấy, rồi biến mất không thấy đâu nữa. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏
- Xem ra tìm được Tiểu Lê, đúng là không phải chuyện dễ dàng. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử gặm kem nói: ͏ ͏ ͏
- Cũng không biết có dễ vào hay không. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏
- Chắc là không dễ lắm, tôi cảm thấy có người đang đi ra rồi. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy thế Xích Huyết Đồng Tử lấy Xích kiếm sau lưng xuống, để có thể tiện rút kiếm bất cứ lúc nào. ͏ ͏ ͏
Có điều, có Biên Hải Đao Khách ở đây, có lẽ tác dụng của hắn không lớn, trừ khi là vấn đề chuyên môn của hắn. ͏ ͏ ͏
Phải biết rằng, ở trong nhóm ngoài Phá Hiểu ra, Biên Hải Đao Khách là người có tu vi cao nhất. ͏ ͏ ͏
Cùng giai cũng không thua bất cứ kẻ nào, tình hình này tất nhiên là sau khi hắn có được Tịnh Châu và Chú Châu. ͏ ͏ ͏
Hai hạt châu này vừa là pháp bảo vừa là công pháp, làm chấn động tam quan của Biên Hải Đao Khách. ͏ ͏ ͏
- Đến rồi. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách nhắc nhở Xích Huyết Đồng Tử. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử vẫn gặm kem, không căng thẳng lắm. ͏ ͏ ͏
Tâm tính của hắn vô cùng ổn định. ͏ ͏ ͏
Dù sao trong tông môn, hắn lúc nào cũng bị thua thiệt, cho nên đã quen rồi. ͏ ͏ ͏
Quả nhiên, sau khi ánh sáng tối đi, có hai người bên trong đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Đúng là hai con Linh Hồ hóa hình. ͏ ͏ ͏
Hai người đều có tai ở trên đầu, sau lưng còn có đuôi. ͏ ͏ ͏
Đều là lông xù. ͏ ͏ ͏
Đều màu trắng. ͏ ͏ ͏
Một con Linh Hồ nói: ͏ ͏ ͏
- Hoan nghênh hai vị đạo hữu đến thăm Linh Hồ bí cảnh, có thể biết được cửa vào Linh Hồ bí cảnh sớm như vậy, có thể trở thành khách quý của Linh Hồ bí cảnh chúng tôi. ͏ ͏ ͏
- Nếu không chê, có thể trực tiếp vào trong bí cảnh. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách hỏi: ͏ ͏ ͏
- Vậy nếu như không phải khách quý, có phải không dễ vào như vậy không? ͏ ͏ ͏
Linh Hồ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Thật ra cũng dễ thôi, một viên Ngũ phẩm Linh thạch, có thể vào được. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏