Chương 1131: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1131: Vô Đề

Đây là đang ăn cướp sao, bởi vì bên trong không có tạo hóa gì, tốn tiền mua vé vào cửa này cùng lắm chỉ dùng để ngắm cảnh. ͏ ͏ ͏

Xem ra Linh Hồ bí cảnh không hoan nghênh kẻ yếu và người nghèo. ͏ ͏ ͏

Có tiền chưa chắc đã mạnh, nhưng mà không có tiền đa phần đều yếu. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử không kém, nhưng mà chắc chắn không mạnh, còn một điều nữa, hắn cũng nghèo. ͏ ͏ ͏

May mà hiện giờ có thể miễn phí, cho nên hắn không hề do dự. ͏ ͏ ͏

Tất nhiên là vào. ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách cũng cảm thấy như vậy, hắn nói: ͏ ͏ ͏

- Xin Tiên Tử dẫn đường. ͏ ͏ ͏

Sau đó Linh Hồ giơ tay ra làm tư thế mời bọn họ. ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách và Xích Huyết Đồng Tử đi về phía cái cây kia. ͏ ͏ ͏

Có điều bọn họ vẫn cảnh giác như cũ, nếu có nguy hiểm, bọn họ có thể kịp thời phản ứng. ͏ ͏ ͏

Chỉ là trước khi vào, bọn họ đã truyền tin ra ngoài, bĩ cảnh đã mở ra, nhìn qua đúng là Linh Hồ bí cảnh. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, tuy rằng đã trông thấy Linh Hồ, nhưng mà bọn họ vẫn chưa xác nhận nơi này chính là Linh Hồ bí cảnh, không ai biết được có phải hai con Linh Hồ này đang lừa người khác không. ͏ ͏ ͏

An toàn là trên hết. ͏ ͏ ͏

Sau đó Biên Hải Đao Khách và Xích Huyết Đồng Tử được dẫn vào trong. ͏ ͏ ͏

Cửa vào bí cảnh vẫn còn đó, ở cửa có một con Linh Hồ đứng đó. ͏ ͏ ͏

Xem ra là để đón khách bất cứ lúc nào. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Đêm hôm đó, Tĩnh Nguyệt đang đả tọa đột nhiên nhận được điện thoại. ͏ ͏ ͏

Nhìn qua là sư phụ cô gọi đến, chỉ vì cô độc thân, nên hoàn toàn không được để ý xem có phải đang quấy rầy cô hay không. ͏ ͏ ͏

Cô là Thánh nữ, đáng đời... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhanh chóng nghe máy: ͏ ͏ ͏

- Sư phụ, người không thể gọi vào ban ngày được sao? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏

- Ban ngày hay ban đêm, đối với con có gì khác nhau sao? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Vẫn có chút khác biệt đấy. ͏ ͏ ͏

Sau đó Nguyệt Tịch lại nói tiếp: ͏ ͏ ͏

- Vi sư vừa nhận được tin tức, Linh Hồ bí cảnh đã mở ra, con có thể đến đó rồi. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Để ngày mai đi, con hẹn tiểu oán phụ rồi. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch kinh ngạc: ͏ ͏ ͏

- Tiểu Cửu không cáu kỉnh? Tiểu Giang cũng không tức giận chứ? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không có, hơn nữa còn được cộng thêm thành tích, tiểu oán phụ còn thích đi. ͏ ͏ ͏

- Còn về em rể, nhìn bề ngoài hình như không giận chút nào, ngược lại tiểu oán phụ còn trách cậu ta vì cậu ta không tức giận. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Hai người kia ăn no rửng mỡ không có chuyện gì làm à? ͏ ͏ ͏

Có lẽ dạo này sống yên ả quá. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nói không sai, hai người kia có lẽ đúng ăn no rửng mỡ không có chuyện gì làm, không cãi nhau một trận sẽ không thoải mái. ͏ ͏ ͏

Có điều, cãi nhau hay không cũng không ảnh hưởng đến bọn họ nhiều lắm. ͏ ͏ ͏

Chỉ cần không hiểu lầm như trước kia là được rồi. ͏ ͏ ͏

Bởi vì cho dù Tô Kỳ có giận hay không giận, lúc đi ngủ, cô vẫn rúc vào ngực Giang Tả như cũ. ͏ ͏ ͏

Trong lúc ngủ mơ, thậm chí cô còn xúc động cắn một cái. ͏ ͏ ͏

Có lẽ là do tức giận. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Ngày hôm sau Tô Kỳ dậy rất sớm, sau đó cô cười hì hì đánh thức Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả mơ màng nhìn Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

- Vẫn còn sớm mà, anh ngủ tiếp lát nữa đi làm. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Em phải đi tìm sư tỷ rồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả ồ một tiếng: ͏ ͏ ͏

- Vậy em đi đi, anh ngủ thêm lát nữa. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ghé sát vào Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Cổ vũ tinh thần cho em đi, tối qua anh chọc em tức giận. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Tối hôm qua tự cô giận dỗi bản thân chứ? ͏ ͏ ͏

Có liên quan gì đến Giang Tả anh. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả nắm chặt tay thành nắm đấm, nặng nề nói: ͏ ͏ ͏

- Cố lên. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn Giang Tả, mặt không biểu cảm. Giang Tả cũng nhìn Tô Kỳ, mặt không biểu cảm. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ tỏ vẻ đáng thương, Giang Tả tỏ vẻ tuyệt vọng. ͏ ͏ ͏

Hắn cảm thấy Tô Kỳ đang cố ý, trước kia cô đâu có như vậy. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng hắn chỉ có thể ôm Tô Kỳ vào trong lòng. ͏ ͏ ͏

Một lúc lâu sau. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hài lòng nói: ͏ ͏ ͏

- Ừ ừ, tuy rằng... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả lạnh lùng: ͏ ͏ ͏

- Câm miệng. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười tươi như hoa: ͏ ͏ ͏

- Nói anh yêu em đi, rất lâu rồi anh chưa nói. ͏ ͏ ͏

Nghĩ một chút Tô Kỳ lại nói tiếp: ͏ ͏ ͏

- Ông xã, em yêu anh, a, đến lượt anh. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc này, hắn cảm thấy mình không hứng thú nói những lời này, nhìn Tô Kỳ cũng cảm thấy nhạt nhẽo vô vị rồi. ͏ ͏ ͏

Có điều hắn vẫn nói, dù sao Tô Kỳ đang vui vẻ nhìn hắn, chờ hắn nói như vậy, ͏ ͏ ͏

Cô sắp phải ra ngoài, Giang Tả không muốn gây ra chuyện xấu gì nữa. ͏ ͏ ͏

Cuối cúng sau khi Giang Tả buộc tóc giúp Tô Kỳ, lúc ấy Tô Kỳ mới đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏

- Nhớ phải mua đồ ăn sáng đó, sư tỷ giục em rồi, ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói. ͏ ͏ ͏

Trước đó không lâu cô vừa nhận được tin nhắn của Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏

Gửi bằng ấn ký, chỉ có hai chữ: "Xuất phát." ͏ ͏ ͏

Nếu không thì cô cũng không gọi Giang Tả dậy sớm như vậy, sau đó bảo hắn động viên cô, ͏ ͏ ͏

Có điều cô cảm thấy vẫn phải nói với sư tỷ một chút, buổi tối đừng gửi tin nhắn cho cô, lỡ như bọn họ đang bận rộn chuyện gì đó. ͏ ͏ ͏

Bị quấy rầy sẽ không vui. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏