Chương 1142: Vô Đề
Tĩnh Nguyệt nhìn Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Lúc này đừng nghĩ đến Giang Tả của em, chị sợ em sẽ biến thành đồ ngốc. Chỉ là không biết những người đó có bao nhiêu người biết nơi này có vấn đề. Bị lợi dụng thì thôi, đến lúc bị qua cầu rút ván cũng không biết, họ như vậy cũng xong đời rồi. ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ dự định làm gì? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cười nói: ͏ ͏ ͏
- Nhàn rỗi nhàm chán chúng ta phát trực tiếp đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bất đắc dĩ: ͏ ͏ ͏
- Không có tín hiệu. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Đột nhiên không tín hiệu, thật đúng là không quen. Rõ ràng Cốc Long Uyên có tín hiệu... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Nghĩ đến đây Tĩnh Nguyệt ngạc nhiên, lúc đó hình như là đột nhiên có tín hiệu. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa người nhận điện thoại đầu tiên là tiểu oán phụ, mà người gọi điện thoại thì ai cũng biết. ͏ ͏ ͏
Cho nên... liên quan đến Giang Tả sao? ͏ ͏ ͏
Nếu nơi này lại đột nhiên có tín hiệu, có lẽ nên thử một chút. ͏ ͏ ͏
Lại nói tiếp, cô muốn chụp ảnh mà đến giờ đều không chụp được. ͏ ͏ ͏
Lần trước đi Cốc Long Uyên thì lại quên mất, không biết lần sau còn cơ hội hay không. ͏ ͏ ͏
- Từ từ ở lại đây đi, mọi thứ xung quanh đây đều là của Linh Hồ tộc, cứ để họ quản đi, dù muốn cản, chúng ta cũng bất lực, cứ xem thử Linh Hồ tộc tộc có thể qua được cơn sóng dữ này không. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói. ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ không chuẩn bị gì sao? Nơi này là trung tâm, như vậy nơi này là nơi nguy hiểm nhất. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt lại nằm xuống : ͏ ͏ ͏
- Tiểu oán phụ, chị không lo lắng nơi này có nguy hiểm hay không, bởi vì lần này chị có lực lượng đánh một trận, mặc kệ đối phương là ai, cũng có thể đánh một trận. Em tự bảo vệ bản thân là được. Về phần chuẩn bị, lấy phòng ngự làm chủ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu, cô cũng biết Tĩnh Nguyệt có đòn sát thủ, đây chính là thứ mà các cô ỷ lại lần này. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Trong Linh Hồ bí cảnh, Tây Môn Linh Lung cũng vào. ͏ ͏ ͏
Cô tới tìm anh trai của cô, nghe nói nơi này rất nhiều mỹ nữ, rất nhiều nam tu sĩ đều tới, như vậy anh của cô cũng có thể sẽ đến, cho nên cô cũng tới đây. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà gần đây cô bị Kỳ Kỳ dẫn đi lạc suốt. ͏ ͏ ͏
Bất đắc dĩ chỉ có thể triệu hoán ra Nha Nha. ͏ ͏ ͏
Nha Nha vừa ra liền nhìn ngắm khắp nơi: ͏ ͏ ͏
- Linh Lung, ngươi đi đâu vậy? Sao ta cảm giác nơi này có áp lực rất lớn? ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung nói: ͏ ͏ ͏
- Nơi này là Linh Hồ bí cảnh, ta đoán ca ca có thể tới xem mỹ nữ, nên tới đây tìm xem. ͏ ͏ ͏
Nha Nha nhìn Tây Môn Linh Lung, có mấy lời nó không biết nên nói hay không. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa có hứng thú với mỹ nữ sao? ͏ ͏ ͏
Nếu nói có hứng thú ăn thịt Linh Hồ, Nha Nha còn có khả năng tin tưởng, về phần mỹ nữ, khả năng này không cao. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Nha Nha vẫn không nói gì, cũng không thể đánh Tây Môn Linh Lung a. ͏ ͏ ͏
- Vậy ngươi tìm ta làm gì? ͏ ͏ ͏
Nha Nha vẫn thực sợ Tây Môn Xuy Hỏa. ͏ ͏ ͏
Đặc biệt, gần đây nghe nói Tây Môn Xuy Hỏa đã đạt Tam giai, hơn nữa còn độ Thiên Phạt để tới Tam giai. ͏ ͏ ͏
Cũng may nó không thể ăn, bằng không ai cũng cứu không được nó. ͏ ͏ ͏
- Hình như Kỳ Kỳ bị lạc đường, cho nên đến tìm ngươi. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung bất đắc dĩ nói. ͏ ͏ ͏
- Gâu gâu. ͏ ͏ ͏
Kỳ Kỳ như muốn nói, nó không có lạc đường, nó dẫn đường rất chính xác. ͏ ͏ ͏
Nha Nha nhìn Tây Môn Linh Lung nói: ͏ ͏ ͏
- Năng lực chủ yếu của Kỳ Kỳ là tìm bảo vật, sao người lại để nó dẫn đường? Nó có thể biết đường sao? ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung: ... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- Nha Nha mang chúng ta đi tới nơi ở của Linh Hồ đi. Ta tìm không thấy, những người khác cũng tự tìm đến Linh Hồ đi. Có điều nhắc tới cũng kỳ quái, quanh đây lại không thấy bóng dáng linh thú nào, nếu không còn có thể hỏi được đường. ͏ ͏ ͏
Nha Nha nhìn xung quanh, rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Các ngươi không có cảm giác gì sao? Nơi này quái lạ, giống như có gì đó đè xuống. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung nhìn một chút, lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không cảm nhận được, nếu không ta kêu linh thú khác ra ngoài? Gần đây ta có học cùng mẹ ta, ta có thể triệu hoán Tứ giai linh thú. ͏ ͏ ͏
Nghe vậy Nha Nha ngây ngẩn cả người, cái gì? Triệu hoán Tứ giai? ͏ ͏ ͏
Lúc này chỉ mới Nhất giai? ͏ ͏ ͏
Có phải quá nhanh không? ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Nha Nha lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không được, triệu hoán Tứ giai thì ngươi phải cố gắng hết sức, ta mang các ngươi đi xung quanh xem sao. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung gật gật đầu. ͏ ͏ ͏
Cô chưa kịp nói gì, Nha Nha đột nhiên kêu lên: ͏ ͏ ͏
- Cẩn thận. ͏ ͏ ͏
Vùa dứt lời một trận nước lớn đánh đến trước mặt Tây Môn Linh Lung, tiếp theo Kỳ Kỳ nhanh chóng nhào tới chỗ Tây Môn Linh Lung. ͏ ͏ ͏
Không lâu sau, một pháp bảo xuyên qua trận nước đang thét đi qua. ͏ ͏ ͏
Nếu chậm một bước, công kích này sẽ đánh lên người Tây Môn Linh Lung. ͏ ͏ ͏
Với tu vi của Tây Môn Linh Lung, muốn tránh thoát là điều không thể. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung lập tức đứng dậy cảnh giác. ͏ ͏ ͏
Nàng cũng không phải chưa hiểu việc đời, lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Là ai? ͏ ͏ ͏
- Chậc chậc, còn tưởng rằng có thể nhất kích tất sát được, xem ra Tây Môn tiểu thư thật sự có thiên phú dị bẩm, Tam giai Thủy Kỳ Lân cũng có thể triệu hoán được. ͏ ͏ ͏
Trong rừng cây, có người đi ra. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, không chỉ có một người. ͏ ͏ ͏
Tu vi của bọn họ đều từ Tam giai trở lên. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung nói: ͏ ͏ ͏
- Các người là ai, sao lại động thủ với tôi? ͏ ͏ ͏
Lúc nói lời này, Tây Môn Linh Lung đặt tay ở sau lưng, cô muốn triệu hoán Tứ giai linh thú. ͏ ͏ ͏
Trong lòng cô không ngừng tự nói phải bình tĩnh, phải bình tĩnh, không thể biểu hiện sợ hãi. ͏ ͏ ͏
Đây là ca ca dạy cho cô. ͏ ͏ ͏
------------ ͏ ͏ ͏
͏ ͏