Chương 1143: Vô Đề
Dù gặp bất kỳ ai, có thể đánh thắng hay không, dù là trong hoàn cảnh xấu, việc đầu tiên là phải giữ bình tĩnh. ͏ ͏ ͏
Hoảng loạn sẽ chỉ làm cho bản thân lâm vào tuyệt cảnh. ͏ ͏ ͏
Với kinh nghiệm của hắn, bình tĩnh có lúc sẽ làm người khác kiêng kị. ͏ ͏ ͏
Cho nên cô phải hết sức bình tĩnh, thậm chí nghĩ đến triệu hoán Tứ giai linh thú, để bản thân có cơ hội thoát hiểm. ͏ ͏ ͏
- Tây Môn tiểu thư, không cần giả vờ như thế, cũng không nên chống cự, nơi này không ai cứu cô, về phần Tứ giai linh thú, tôi khuyên cô không cần triệu hoán. Chúng tôi đông người, triệu hoán lại đây cũng không để làm gì đâu. ͏ ͏ ͏
Người đàn ông cầm đầu nói. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung cũng không biết bọn họ, bọn họ cũng không có bộ dạng giấu diếm gì cả. ͏ ͏ ͏
- Nha Nha có thể quay về, các người không sợ ba mẹ tôi tìm các người? ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung nói. ͏ ͏ ͏
Tên cầm đầu tiếp tục nói: ͏ ͏ ͏
- Cô cứ thử xem, nơi này đi dễ vào khó ra, cô không phát hiện ra điều gì sao? ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Cái gì chứ... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Trong lúc Tây Môn Linh Lung kinh ngạc, người đối diện đã trực tiếp động thủ, trong nháy mắt Tây Môn Linh Lung đang thất thần liền muốn giết cô. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung chỉ có Nhất giai, đừng nói không phát hiện, dù phát hiện cũng không thể trốn được. ͏ ͏ ͏
Thời khắc mấu chốt vẫn là Thủy Kỳ Lân, Nha Nha tạo ra bọt sóng, tránh thoát công kích của đối phương. ͏ ͏ ͏
Mà đám Tây Môn Linh Lung cũng ngã văng ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Mặc dù cô đứng lên rất nhanh, nhưng cả người cô cũng phát run lên. ͏ ͏ ͏
Cô thấy rõ ràng, thiếu chút nữa nữa, một chút thôi thì con dao kia đã đâm thẳng vào cổ của cô. ͏ ͏ ͏
Cô sợ hãi. ͏ ͏ ͏
Mặc dù sợ hãi, Tây Môn Linh Lung vẫn muốn giữ bình tĩnh, ít nhất sẽ không để ai thấy cô sợ hãi. ͏ ͏ ͏
Kỳ Kỳ đứng trước mặt Tây Môn Linh Lung, Thủy Kỳ Lân đứng ở trên đầu Kỳ Kỳ. ͏ ͏ ͏
Nó chau mày, đánh không lại, hoàn toàn đánh không lại. ͏ ͏ ͏
Với tình trạng hiện tại của Tây Môn Linh Lung, Nha Nha cảm thấy không thể triệu hoán ra Tứ giai. ͏ ͏ ͏
Không triệu hoán được, như vậy rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Tên đối diện nói: ͏ ͏ ͏
- Chẳng lẽ Tây Môn tiểu thư còn nhìn không ra, nơi này chính là cái bẫy rập, nếu chúng tô iđoán không sai, nơi này sẽ có nhiều người chết, hơn nữa còn là nơi các thế lực lớn tranh chấp với nhau. ͏ ͏ ͏
Chúng tôi cũng bị buộc, muốn sống sót phải cướp đoạt tài nguyên. ͏ ͏ ͏
Mà Tây Môn tiểu thư lại là Ngự Linh Tông đại tiểu thư, trên người chắc chắn có nhiều đồ tốt? Chỉ cần bắt Tây Môn tiểu thư, chúng tôi có thể sống sót. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi có thể đem đồ vật cho các người. ͏ ͏ ͏
Người đối diện nở nụ cười, không nói gì, càng không đồng ý. ͏ ͏ ͏
Rất đơn giản, bọn họ cũng sợ Ngự Linh Tông trả thù. ͏ ͏ ͏
Diệt khẩu mới là an toàn nhất. ͏ ͏ ͏
Lúc này họ lại động thủ, mục tiêu của họ là Tây Môn Linh Lung. ͏ ͏ ͏
Thủy Kỳ Lân thấy vậy lập tức chụp lấy Tây Môn Linh Lung, một mình chặn công kích của ba người. ͏ ͏ ͏
Kỳ Kỳ nhanh chóng đón được Tây Môn Linh Lung, bắt đầu bay thật nhanh. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà Kỳ Kỳ chỉ là Nhất giai, làm sao chạy nhanh được? ͏ ͏ ͏
Chưa được bao lâu thì bị đá bay. ͏ ͏ ͏
Nó trực tiếp nằm trên mặt đất, hơi thở hỗn loạn. ͏ ͏ ͏
Mà Thủy Kỳ Lân sau đó cũng bị trọng thương. ͏ ͏ ͏
- Kỳ Kỳ, Nha Nha. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung kêu lên. ͏ ͏ ͏
Cô cũng bị thương, cô muốn triệu hoán Tứ giai, nhưng không được, cô thực sự sợ hãi. ͏ ͏ ͏
Tay không ngừng run rẩy. ͏ ͏ ͏
Tên cầm đầu đi đến bên cạnh Tây Môn Linh Lung, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Cô thật là kém cỏi, tôi còn chưa dùng sức, đã phế được cô rồi. Đừng trách chúng tôi, chúng tôi cũng vì sinh tồn. ͏ ͏ ͏
Dứt lời hắn giơ tay định một chưởng đánh chết Tây Môn Linh Lung. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà hắn vừa mới hạ tay xuống, Kỳ Kỳ đột nhiên cử động, nó bay nhanh nhảy trước mặt người đàn ông, không chút do dự há miệng rộng cắn vào cổ hắn. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần nó cắn được thì đó là một kích chí mạng. ͏ ͏ ͏
Ngay khi Kỳ Kỳ có thể cắn được hắn. ͏ ͏ ͏
Người kia liền quay đầu nhìn về phía Kỳ Kỳ. ͏ ͏ ͏
Trong mắt hắn không chút tình cảm, tiếp đó hắn nâng lên tay bắt lấy cổ Kỳ Kỳ. ͏ ͏ ͏
Đây là chênh lệch. ͏ ͏ ͏
Rõ ràng Kỳ Kỳ đã có thể cắn được hắn, xong rồi, cơ hội duy nhất cũng mất đi. ͏ ͏ ͏
- Chậc chậc, thật đúng là một con chó trung thành, đáng tiếc trung thành như thế càng không thể giữ lại. ͏ ͏ ͏
Dứt lời tên kia dùng sức. ͏ ͏ ͏
Răng rắc. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung nghe được âm thanh xương cốt vỡ vụn, tiếp theo cô nhìn thấy Kỳ Kỳ gục đầu xuống. ͏ ͏ ͏
Máu tươi trong miệng chảy ra. ͏ ͏ ͏
Thấy như vậy một màn Tây Môn Linh Lung rốt cuộc nhịn không được, nàng hét lớn: ͏ ͏ ͏
- Không được, không đuọc. Ngươi trả Kỳ Kỳ đây. ͏ ͏ ͏
- Ngươi trả Kỳ Kỳ, trả đây. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung vừa hét liền vọt đi lên. ͏ ͏ ͏
Nhìn đến Tây Môn Linh Lung xông lên, hắn cũng không để ý, với hắn mà nói, Tây Môn Linh Lung tự tìm cái chết. ͏ ͏ ͏
- Không trách chúng tôi được, muốn trách thì trách các cô quá yếu. ͏ ͏ ͏
Dứt lời hắn vung một chưởng muốn đánh chết Tây Môn Linh Lung. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung đã tuyệt vọng. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà lúc này, đột nhiên truyền đến thanh âm quen thuộc. ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, muốn trách thì trách các ngươi quá yếu, vậy mà còn dám ức hiếp người không nên ức hiếp. ͏ ͏ ͏
------------ ͏ ͏ ͏
͏ ͏