Chương 1154: Vô Đề
Trong lúc Đào Ngột giao chiến với người đàn ông áo đen, tất cả mọi người cũng đang phải khổ sở ứng chiến. ͏ ͏ ͏
Không ai phát hiện Quỷ Nhị Trí vốn đang bị phong ấn đã bắt đầu thoát ra. ͏ ͏ ͏
Nhờ dư âm của Cửu giai mà hắn có thể thoát ra sớm hơn rất nhiều. ͏ ͏ ͏
- Răng rắc! ͏ ͏ ͏
Sau âm thanh này, một đôi tay đầy máu vươn ra từ sau chuỗi phù văn. ͏ ͏ ͏
Trên người Quỷ Nhị Trí lúc này đã không còn Huyết Sát Chi Đạo nữa, tất cả máu trên người đều là của chính hắn. ͏ ͏ ͏
Tuy thế, đạo cơ của hắn không bị tổn hại nhiều, đó là cái tốt. ͏ ͏ ͏
Hắn chỉ bị thương nhẹ mà thôi. ͏ ͏ ͏
Nhưng khi nhìn thấy Cửu giai cũng đang tham chiến, hắn cũng rất kinh ngạc, đến khi lại trông thấy Linh Hồ tộc trưởng gần như không giữ được thánh trượng nữa, hắn ta bắt đầu phấn khích. ͏ ͏ ͏
Sau đó, hắn không chút do dự, lao tới. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Linh Hồ tộc trưởng còn không tài nào ngẩng đầu lên được chứ đừng nói đến chuyện cảnh giác, cô không hề biết có người đang đến. ͏ ͏ ͏
Bởi vì thời giểm mất kết nối với các tộc nhân, cũng là lúc phòng ngự yếu ớt nhất. ͏ ͏ ͏
Quỷ Nhị Trí gần như đoạt được quyền trượng mà không có bất kì trở ngại nào. ͏ ͏ ͏
Ngay lúc quyền trượng bị cướp mất, Linh Hồ tộc trưởng khiếp hãi. ͏ ͏ ͏
Khi định đoạt lại trượng, lại bị một chưởng đánh bay. Nếu không có quyền trượng, trước mặt Bát giai, Linh Hồ tộc trưởng chẳng là gì cả. ͏ ͏ ͏
Đó chính là chênh lệch cảnh giới. ͏ ͏ ͏
Còn sau khi cướp được thánh trượng, Quỷ Nhị Trí đã kéo khoảng cách với tất cả mọi người ở đây. ͏ ͏ ͏
Bấy giờ người đàn ông áo đen cũng nhận ra, hắn dồn lực đánh bay Đào Ngột, sau đó vọt tới bên cạnh Quỷ Nhị Trí, Quỷ Nhị Trí cũng không do dự, nhanh chóng đem thánh trượng giao cho người đàn ông áo đen. ͏ ͏ ͏
Quỷ Nhị Trí biết người đàn ông áo đen này, thời gian không còn nhiều, hắn nhất định phải đi thánh địa một chuyến. ͏ ͏ ͏
Đào Ngột cũng không dám tấn công nữa, bởi Tĩnh Nguyệt đang bị thương nặng. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt thì thầm: ͏ ͏ ͏
- Không... không sao... Tôi còn... một trạng thái nữa, để tôi chuyển đổi. ͏ ͏ ͏
Cậy mạnh, nó có thể cảm giác được người phía sau mình đang cố gắng chống chịu, giống như chủ nhân của nó, đều cậy mạnh cả. ͏ ͏ ͏
Thế nên Đào Ngột không tấn công nữa. ͏ ͏ ͏
Lúc này, người đàn ông áo đen lạnh lùng nói: ͏ ͏ ͏
- Tên chó săn của Tần Vũ Vương kia, khí thế của ngươi đâu? ͏ ͏ ͏
Đào Ngột căm tức nhìn hắn, nhưng không hề tấn công. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ thấy thế bỗng hoảng hốt, sư tỷ của cô đang gặp nguy hiểm, nhưng cô có thể giúp gì được đây? ͏ ͏ ͏
Thứ cô có thể triệu hoán chỉ có hình chiếu, không, Tô Kỳ nhanh chóng xác định mục tiêu là Tiểu Dã Miêu . ͏ ͏ ͏
Tiểu Dã Miêu không nhất thiết là hình chiếu, sư tỷ cho cô biết, nam Thánh nữ dự khuyết thường xuyên triệu hoán chân thân Tiểu Dã Miêu ngoài. ͏ ͏ ͏
Chắc là cô cũng làm được chứ? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bắt đầu kết nối với Tiểu Dã Miêu , cô thấy nó còn đang ngủ, giờ chỉ cần đánh thức nó dậy là được. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không chờ mà lao thẳng ra ngoài. ͏ ͏ ͏
- Cầu xin ngươi, nhất đỉnh phải đến, nhất định phải đến đấy! ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói thầm trong đầu, sau đó lao ra dưới con mắt kinh ngạc của tất cả mọi người. ͏ ͏ ͏
Đến đám người áo đen cũng phải ngạc nhiên. Người này ra chịu chết à? ͏ ͏ ͏
Nhưng không ai thấy, dây buộc tóc trên đầu và dây chuyển trên cổ Tô Kỳ đều sáng lên. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hét lớn: ͏ ͏ ͏
- Tiểu Dã Miêu, ra đây. ͏ ͏ ͏
Trong lúc mọi người đều đang không hiểu chuyện gì, một bé gái đột nhiên xuất hiện trên không, con bé nhìn quanh, ngây người. ͏ ͏ ͏
Như thể bị đánh thức đột ngột. ͏ ͏ ͏
Nó nhớ là mình đang ngủ mà. ͏ ͏ ͏
À, có người gọi nó, có mùi của Thạch Đầu, rất quen nhưng lại không nhớ ra. ͏ ͏ ͏
Vừa bước ra nó đã thấy có hai người ở đó, đột nhiên thấy hưng phấn hẳn lên, nhất định là đồ ngon. ͏ ͏ ͏
Tiểu Dã Miêu xuất hiện khiến Quỷ Nhị Trí và kẻ áo đen hoảng sợ. ͏ ͏ ͏
- Loạn, loạn rồi? ͏ ͏ ͏
Bọn họ có thể cảm giác được, đúng thật là loạn rồi. ͏ ͏ ͏
Nhưng sau đấy họ nhận ra, may là không đến mức như thế. Bọn họ vẫn có thể khống chế được tình hình. ͏ ͏ ͏
Nhận ra điều này, bọn họ đều thở phào, vừa nãy suýt nữa đã dọa chết bọn họ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt mặc dù ở xa nhưng vẫn bị ảnh hưởng. ͏ ͏ ͏
Cô khó chịu như thể toàn thân sắp phát nổ, không thể nào chịu nổi, nếu không phải có tiên linh khi, e cô đã gặp nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc ấy, Tô Kỳ bay về phía Đào Ngột, đỡ lấy Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, chị không sao chứ? Em có thuốc này, chị dùng trước đã. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt sững sờ nhìn Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, sư tỷ? ͏ ͏ ͏
Thấy Tĩnh Nguyệt không phản ứng gì, làm Tô Kỳ đâm sợ. ͏ ͏ ͏
Vừa nãy cô đã nhìn thấy, sư tỷ của cô suýt nữa đã mất mạng. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tĩnh Nguyệt mới tỉnh táo lại. ͏ ͏ ͏
Không có cảm giác gì nữa, đúng, loại cảm giác khó chịu kia đã biết mất. ͏ ͏ ͏
Ngay khi Tô Kỳ tới nó đã biến mất. ͏ ͏ ͏