Chương 1155: Vô Đề
Bấy giờ hai người mới có cảm giác có người đến gần, lúc ngẩng lên nhìn liền thoáng giật mình. Đó là một bé gái đáng yêu đứng trên người Đào Ngột, nó đang nhìn Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Là chân thân đúng không? Không phải chị nói nó rất nguy hiểm sao? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt không nói gì, thực sự rất nguy hiểm nhưng Tô Kỳ lại miễn dịch với nó, tạm thời cô cũng không biết vì sao. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Chúng ta nhanh chóng rời khỏi đây thôi, bọn họ sẽ không từ bỏ mục đích đâu. ͏ ͏ ͏
- Muốn chạy? Các ngươi chạy được sao? ͏ ͏ ͏
Lúc này, Quỷ Nhị Trí và kẻ áo đen đã bao vây Đào Ngột. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nhíu mày, sau đó nói với Đào Ngột: ͏ ͏ ͏
- Dốc hết sức chạy khỏi đây, trở về thánh địa. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần về được là sẽ an toàn. ͏ ͏ ͏
- Về? Về mà dễ à? ͏ ͏ ͏
Kẻ áo đen lạnh lùng nói. ͏ ͏ ͏
- Có gì khó? ͏ ͏ ͏
m thanh đột nhiên vọng tới. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người đều ngạc nhiên, ghé mắt nhìn lại. ͏ ͏ ͏
Bọn họ thấy một người đi trên không trung, quanh thân có một thứ khí tức quỷ dị, không ai nhìn thấu. ͏ ͏ ͏
Phải, đến bọn người Quỷ Nhị Trí cũng không nhìn ra được. ͏ ͏ ͏
Đó là khí tức Hỗn Độn. ͏ ͏ ͏
Nhưng cách nói chuyện của người này rất là, như thể nói bằng bụng vậy. ͏ ͏ ͏
Ngay khi Tiểu Dã Miêu thấy hắn tới, lập tức cảnh giác hơn. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt đều cực kỳ ngạc nhiên, tồn tại nguy hiểm như Tiểu Dã Miêu, lại cũng sợ người này sao? ͏ ͏ ͏
Nhưng Đào Ngột lại hưng phấn bất thường. ͏ ͏ ͏
Điều này càng làm Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt ngạc nhiên hơn. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh sau đó, Tô Kỳ không thể không nhìn về phía đó, hoặc là nói, người đó. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sao thế? ͏ ͏ ͏
- Em, em nhận được tin tức từ nam Thánh nữ dự khuyết. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bất ngờ nói. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, vừa nãy ấn ký báo cho cô: ͏ ͏ ͏
- Nam Thánh nữ dự khuyết vô danh nhắn: Dẫn người cút. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Anh ta nói gì? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đáp: ͏ ͏ ͏
- Dẫn người cút. ͏ ͏ ͏
Mắt Tĩnh Nguyệt sáng lên nhìn người vừa đến kia, vậy là anh ta là nam Thánh nữ dự khuyết? ͏ ͏ ͏
Cũng phải, bảo sao Đào Ngột lại hưng phấn như thế. Còn tại sao Tiểu Dã Miêu lại cảnh giác, cô không biết. ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, chúng ta làm gì đây? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Em đưa chị xuống dưới, phía sau giao lại cho anh ta. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu. ͏ ͏ ͏
Sau khi hai người phi xuống, kẻ áo đen định ngăn cản, nhưng Đào Ngột ngáng chân, Quỷ Nhị Trí thì bị Tiểu Dã Miêu nhìn chòng chọc. ͏ ͏ ͏
Nhưng khi xuống dưới rồi, Tô Kỳ lại nói với Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, em cảm thấy người kia có gì đó rất lạ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt tò mò: ͏ ͏ ͏
- Lạ sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Kiểu kì lạ sao đó, em cũng không biết là gì. Em cảm thấy hình như có quen nhau, nhưng nhất thời không nhớ ra là ai. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏
- Đừng bảo là chồng em nhé, nếu anh ta nghe thấy, không chừng sẽ giết người diệt khẩu. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ trợn mắt, cô cực kỳ muốn ném sư tỷ mình xuống đất. ͏ ͏ ͏
Nhưng các cô không hề gặp cản trở gì, đúng là đáng sợ. ͏ ͏ ͏
Bởi vì hung thú hình như rất nghe lời người kia. ͏ ͏ ͏
Còn người đó, đương nhiên chính là Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Khi Giang Tả chạy tới liền thấy vết nứt không gian, đây là do hai người kia gây ra. ͏ ͏ ͏
Còn Giang Tả bất đắc dĩ bị cuốn vào. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng phải dựa vào hiểu biết của hắn về vết nứt không gian, cộng thêm sự giúp đỡ của hình chiếu hung thú và Tiên Vân Mộc, Giang Tả mới có thể thoát khỏi khe hở. ͏ ͏ ͏
Cũng may hai Cửu giai kia đều khá yếu nhược trong cùng giai, nên không mang đến hỗn loạn gì cho không gian. ͏ ͏ ͏
Nhưng dù thế, cũng đã là cửu tử nhất sinh. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, với Giang Tả thì cửu tử nhất sinh cũng có nghĩa là không có gì nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Mà cuối cùng, hắn dùng một loại Đạp Không thuật đi ra khỏi khe hở. ͏ ͏ ͏
Ngay lúc trở ra, hắn nhìn thấy Tô Kỳ đang bị bao vây, kẻ bao vây còn nói "về mà dễ?". ͏ ͏ ͏
Điều này khiến Giang Tả vô thức phản bác lại. ͏ ͏ ͏
Khó sao? ͏ ͏ ͏
Đương nhiên là chẳng có gì khó. ͏ ͏ ͏
Nhưng cũng may, sau khi đi vào vết nứt không gian, trên người Giang Tả dính chút khí tức Hỗn Độn, nếu không hắn cũng sợ mình sẽ bị lộ. ͏ ͏ ͏
Hắn không dám mở miệng nói gì trước mặt Tô Kỳ, nên đành bắt chước An Khê, nói chuyện bằng bụng. ͏ ͏ ͏
Hắn muốn các cô rời khỏi đây nhưng lời hung dữ lại không thể thốt ra lời, nói dễ nghe quá lại sợ bị phát hiện. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng hắn nghĩ tới ấn ký, liền soạn ra mấy chữ kia: ͏ ͏ ͏
- Dẫn người cút. ͏ ͏ ͏
Tràn đầy khí thế. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, nói chuyện như thế với Tô Kỳ khiến Giang Tả có cảm giác cực kỳ thoải mái. ͏ ͏ ͏
Bình thường hắn nào dám nói thế, cho dù là giấu diếm thân phận, cho dù chỉ là chữ viết thôi hắn cũng thấy thoải mái. ͏ ͏ ͏
Không biết đây là tật gì. ͏ ͏ ͏
Sau khi thấy Tô Kỳ an toàn tránh đi, Giang Tả nhanh chóng đi đến bên cạnh Đào Ngột. ͏ ͏ ͏
Đào Ngột xuất hiện thì bình thương, nhưng Tiểu Dã Miêu lại khiến hắn rất ngạc nhiên. ͏ ͏ ͏
Con nhóc này lẽ ra đang ngủ đông. ͏ ͏ ͏
Sao lại bị triệu hoán một nửa đến đây được? ͏ ͏ ͏
Ý thức cũng bị gọi ra. ͏ ͏ ͏
Là ai gọi? ͏ ͏ ͏
Tại sao nó lại không hoàn chỉnh? ͏ ͏ ͏