Chương 1156: Vô Đề
Đúng vậy, Tiểu Dã Miêu này vẫn chỉ là hình chiếu nhưng lại khác với các hình chiếu bình thường khác, có thể nói là rất gần với chân thân. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tiểu Dã Miêu còn nó thì xù lông rồi gầm gừ với hắn. ͏ ͏ ͏
m thanh này khiến Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ đang ở phía dưới nhìn lên cũng phải bất ngờ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Tiểu Dã Miêu đang trong trạng thái hoảng sợ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừ, hơn nữa hắn ta hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi Tiểu Dã Miêu. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nháy mắt với Tĩnh Nguyệt, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Không phải chúng ta cũng không bị ảnh hưởng đấy sao? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cười nhưng trong lòng vẫn lo lắng: ͏ ͏ ͏
- Nhớ là lần sau khi có người khác, không được triệu Tiểu Dã Miêu ra. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không biết lý do nhưng vẫn gật đầu. ͏ ͏ ͏
- Tên nhân loại kia, ngươi nhìn bọn ta từ trên cao sao? Người không thấy mình quá ngạo mạn à? ͏ ͏ ͏
Người đàn ông mặc đồ đen lạnh lùng nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả liếc hắn: ͏ ͏ ͏
- Nếu thế thì ngươi ra tay đi. ͏ ͏ ͏
Ngạo mạn, đây đích xác là ngạo mạn. ͏ ͏ ͏
Quỷ Nhị Trí và người đàn ông áo đen đều nghĩ như vậy. ͏ ͏ ͏
Nhưng đúng là người này rất kì lạ, hơn nữa hắn rất có thể cũng là người của Thánh địa. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng người đàn ông áo đen không hề do dự, hắn trực tiếp ra tay: ͏ ͏ ͏
- Ngu xuẩn. ͏ ͏ ͏
Dưới sức mạnh tuyệt đối, địa thế lại đặc thù thế này, lời nói có ngạo mạn thế nào cũng là uổng phí. ͏ ͏ ͏
Đối diện với uy thế của Cửu giai, Giang Tả lại chỉ bình thản nói: ͏ ͏ ͏
- Gào lên. ͏ ͏ ͏
Lúc này, trên người Giang Tả xuất hiện một lượng tiên linh khí cực lớn, những tiên linh khí ấy vây quanh Đào Ngột khiến nó cảm thấy trạng thái của mình tốt hơn bất cứ khi nào trước đây. ͏ ͏ ͏
Sau đó, nó gào thét điên cuồng. ͏ ͏ ͏
Tiếng gào giận dữ cùng với tiếng gió rít cuồn cuộn ập tới ngăn chặn uy thế của đối phương, dần đánh vỡ tấn công của người đàn ông áo đen. ͏ ͏ ͏
Thậm chí còn làm người đàn ông áo đen bị thương nặng. ͏ ͏ ͏
Giờ phút này tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn Giang Tả, nhìn Đào Ngột dưới chân hắn. ͏ ͏ ͏
Rõ ràng vẫn là Đào Ngột, nhưng thay đổi người ở trên thì lập tức có khác biệt cấp bậc rõ ràng. ͏ ͏ ͏
Đến Quỷ Nhị Trí và người đàn ông áo đen cũng không dám tin vào mắt mình. ͏ ͏ ͏
Sức mạnh kinh khủng này, mới sức mạnh thật sự của Đào Ngột. ͏ ͏ ͏
Nhưng sao có thể như thế chứ? ͏ ͏ ͏
Bấy giờ Quỷ Nhị Trí kêu ầm lên: ͏ ͏ ͏
- Tam, Tam giai, tôi thấy rồi, hắn ta chỉ là Tam giai thôi, tuyệt đối không sai được. ͏ ͏ ͏
Lời Quỷ Nhị Trí vừa thốt ra, tất cả người khác đều bình thường, nhưng người đàn ông áo đen lại gần như phát điên. ͏ ͏ ͏
Tam giai? Tam giai sao? Một Tam giai thì làm sao có thể đứng vững dưới uy thế của bọn họ được? ͏ ͏ ͏
Dựa vào đâu? ͏ ͏ ͏
Dựa vào đâu mà ở đây lại kẻ một kẻ trời sinh như thế? ͏ ͏ ͏
- Diệt hắn ta, bằng mọi giá phải diệt hắn ta, không thể để hắn trưởng thành được. ͏ ͏ ͏
Người đàn ông áo đen hét to. ͏ ͏ ͏
Mọi người bên dưới cũng cực kỳ kinh ngạc, chỉ có Biên Hải Đao Khách và Xích Huyết Đồng Tử là thở phào nhẹ nhõm. ͏ ͏ ͏
Hẳn là Phá Hiểu đến, như thế là tốt, tự bảo vệ được mình là tốt rồi. ͏ ͏ ͏
Sau cùng nhất định sẽ không có chuyện gì nữa. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ cũng cực kỳ ngạc nhiên. ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, hắn ta là Tam giai giống chúng ta. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt tức giận kêu lên: ͏ ͏ ͏
- Chị biết rồi, em không cần nhắc lại đâu. Không chừng hắn ta vốn đã là cường giả vô địch chỉ tu luyện lại từ đầu mà thôi. Không cần biết thực hư thế nào, cứ nghĩ như thế đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không dám nói ra, kể cả như thế thì cũng khủng quá rồi còn gì. ͏ ͏ ͏
Hai cô đều biết là nam Thánh nữ dự khuyết phải làm rất nhiều những chuyện không thể nào tưởng tượng nổi. ͏ ͏ ͏
Mới Tam giai thì làm sao nổi? ͏ ͏ ͏
Dù sao Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt đều tự nhận mình không làm nổi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả liếc nhìn Quỷ Nhị Trí: ͏ ͏ ͏
- Quỷ Thần nhất tộc à? Bảo sao. ͏ ͏ ͏
Ngay khi Giang Tả nói ra bốn chữ "Quỷ Thần nhất tộc" thì Quỷ Nhị Trí ngơ ngẩn cả người, thậm chí còn hoang mang. ͏ ͏ ͏
Một con người sao có thể nhìn một cái đã biết hắn thuộc Quỷ Thần nhất tộc? ͏ ͏ ͏
Hắn ta là ai? ͏ ͏ ͏
Người đàn ông áo đen cũng nói: ͏ ͏ ͏
- Rốt cuộc ngươi là kẻ nào? Mà thôi, cho dù ngươi có là ai thì hôm nay cũng phải táng thân ở đây. ͏ ͏ ͏
Quỷ Nhị Trí cố gắng khống chế. ͏ ͏ ͏
Giang Tả chỉ lạnh lùng nói: ͏ ͏ ͏
- Khỏi cần. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Giang Tả liền nắm lấy đầu Tiểu Dã Miêu, cái con nhóc này không ngờ lại bị gọi ra, con mèo không nghe lời như thế gọi ra làm gì không biết. ͏ ͏ ͏
- Gừ... Gừ... ͏ ͏ ͏
Bị Giang Tả bắt lại, Tiểu Dã Miêu hoang mang kêu ầm lên, nó cảm giác được nguy hiểm gần kề. ͏ ͏ ͏
Không, chỉ cần đến gần người này là nó lại thấy nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt, Tô Kỳ và Quỷ Nhị Trí nhìn thấy cảnh này đều sửng sốt. ͏ ͏ ͏
Tiểu Dã Miêu bị ấn ký đánh dấu là sinh vật cực kỳ nguy hiểm, thế mà kẻ kia lại dễ dàng tóm lấy nó mà nó lại sợ hãi như thế. ͏ ͏ ͏
Đây là chênh lệch giữa các Thánh nữ sao? ͏ ͏ ͏
Bọn Quỷ Nhị Trí cũng cực kỳ kinh ngạc, loạn rồi, hắn ta lại dám tóm như thế. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng không buồn để ý đến bọn họ, hắn ném Tiểu Dã Miêu về ổ luôn. ͏ ͏ ͏
"Cái tên này." ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn thấy không khỏi thốt ra: ͏ ͏ ͏
- Ngạo mạn. ͏ ͏ ͏