Chương 1157: Vô Đề
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Phải, không biết hắn ta định ngăn đợt sóng dữ này như thế nào, bọn kia còn có Thánh trượng nữa. ͏ ͏ ͏
Đến Linh Hồ tộc trưởng cũng tuyệt vọng, người này đúng là không biết sự lợi hại của Thánh trượng. ͏ ͏ ͏
Hắn ta mới chỉ là Tam giai, phen này coi như xong rồi. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Thánh trượng hẳn đã hoàn tất đóng băng rồi. ͏ ͏ ͏
Bộ tộc bọn họ đóng băng hơn nửa, đối phương còn hiến tế bản thân đã khiến quá trình đóng băng hoàn tất rồi. ͏ ͏ ͏
Người kia có thể mới chỉ Tam giai thật, trông còn rất trẻ. ͏ ͏ ͏
Hắn ta không hiểu tốc chiến tốc thắng là gì. ͏ ͏ ͏
Nhưng tất cả mọi người đều không ngờ Giang Tả lại nói: ͏ ͏ ͏
- Thánh trượng đóng băng xong rồi, các người thử với ta xem. Để ta xem uy lực của Thánh trượng đến đâu. ͏ ͏ ͏
Người đàn ông áo đen sửng sốt, sau đó liền cười phá lên: ͏ ͏ ͏
- Chịu chết đi. ͏ ͏ ͏
Quỷ Nhị Trí sững sờ nhìn người thần bí này, sau đó nghĩ đến một chuyện. ͏ ͏ ͏
Hắn ta lập tức sợ hãi rồi quay đầu bỏ chạy dưới con mắt kinh ngạc của tất cả mọi người. ͏ ͏ ͏
Là hắn ta, chắc chắn là hắn ta. ͏ ͏ ͏
Đào Ngột xuất thế ở Long Uyên cốc, điều này ai cũng biết. ͏ ͏ ͏
Mà Đào Ngột lại có liên quan đến một kẻ bí ẩn ͏ ͏ ͏
Thấy Quỷ Nhị Trí bỏ chạy, trong lòng người đàn ông áo đen cực kỳ coi thường nhưng hắn cũng không có nhiều thời gian, trước mắt phải tiêu diệt người này đã. ͏ ͏ ͏
Thế nên hắn ta không nói không rằng, lập tức sử dụng Thánh trượng. ͏ ͏ ͏
Trong chớp mắt, vô số phù văn vây chặt lấy Giang Tả, sau đó bắt đầu phong ấn hắn lại. ͏ ͏ ͏
Thấy cảnh ấy, Linh Hồ tộc trưởng tuyệt vọng cùng cực, hết rồi. ͏ ͏ ͏
Thế là hết hẳn rồi. ͏ ͏ ͏
Ngay cả đám Tĩnh Nguyệt cũng kinh ngạc, người này đúng là tự chui đầu vào rọ mà. ͏ ͏ ͏
Giang Tả quan sát phù văn, lát sau gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Cũng không tồi, có cùng nguồn gốc với trận pháp của Thánh địa, tạm được. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Giang Tả giơ tay lên. ͏ ͏ ͏
Tiếp theo, không ai ngờ được rằng phù văn vốn muốn bao vây Giang Tả lại ngừng lại, dần dần dồn vào lòng bàn tay hắn. ͏ ͏ ͏
Giống như thể hắn đang khống chế những phù văn này. ͏ ͏ ͏
- Sao, sao có thể như thế? ͏ ͏ ͏
Người đầu tiên thốt ra không phải người đàn ông áo đen mà lại là Linh Hồ tộc trưởng. ͏ ͏ ͏
Cô biết phong ấn đó đáng sợ đến mức nào, đừng nói là Tam giai, đến Cửu giai cũng không thể xem thường. ͏ ͏ ͏
Nói gì đến không chế lại. ͏ ͏ ͏
Đó là chuyện con người không thể nào làm được. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kéo Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, chị có thấy không? ͏ ͏ ͏
- Không cần nhắc, chị thấy rồi. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt tức giận nói. ͏ ͏ ͏
- Vị trí của chị bị đe dọa rồi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói tiếp. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt trợn mắt lên nhưng cô phải công nhận kẻ kia lợi hại thật. ͏ ͏ ͏
Lần đầu tiên cô thấy nam Thánh nữ dự khuyết ra tay như thế nào. ͏ ͏ ͏
Đúng là quá đáng sợ. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Giang Tả liếc mắt nhìn Quỷ Nhị Trí rồi dẫn phù văn trong tay ra bên ngoài. ͏ ͏ ͏
Quỷ Nhị Trí cảm nhận được nguy hiểm nên ngoảnh lại, sau đó con ngươi hắn co rút lại: ͏ ͏ ͏
- Không, không muốn ͏ ͏ ͏
Quỷ Nhị Trí không hề do dự, hắn phun ra một búng máu, thi triển độn thuật nhanh nhất có thể, nếu không liều mạng mà chạy, hắn sẽ không còn cơ hội nữa. ͏ ͏ ͏
Người này mới chỉ có tu vi Tam giai? Muốn lừa người sao. ͏ ͏ ͏
Đây mới chính là kẻ mạnh thật sự, còn cả Kiếm Thập Tam lần trước nữa. ͏ ͏ ͏
Nếu để bọn họ trưởng thành cả, vậy coi như chấm hết. ͏ ͏ ͏
Điều duy nhất có thể trông chờ là bọn họ đều đang bị kẹt ở đây. ͏ ͏ ͏
Quỷ Nhị Trí biến mất ở phía xa nhưng phù văn cũng đi theo hắn. ͏ ͏ ͏
Không ai biết kết quả cuối cùng sẽ thế nào. ͏ ͏ ͏
Người đàn ông áo đen sững sờ nhìn Giang Tả, hắn không thể tin vào mắt mình, mà cũng không cần tin nữa. ͏ ͏ ͏
Trên đời sao có thể có kẻ đáng sợ như thế? ͏ ͏ ͏
Không thể, tuyệt đối không thể. ͏ ͏ ͏
Hắn ta nhất định phải chết. ͏ ͏ ͏
Ngay tức khắc, toàn thân người đàn ông áo đen sáng lên, hắn ta hiện giờ miễn cưỡng có thể coi là Cửu giai, nếu tự bạo thì có thể phá hủy toàn bộ bí cảnh. ͏ ͏ ͏
Hắn gào lên: ͏ ͏ ͏
- Chết hết đi. ͏ ͏ ͏
Việc hắn có thể làm chỉ có như vậy, giết được kẻ kia thì cái chết của hắn ít ra còn có ý nghĩa. ͏ ͏ ͏
Hắn chết để đạt được một thứ giá trị hơn. ͏ ͏ ͏
Vì không muốn có thêm chuyện ngoài ý muốn, hắn ta tăng tốc độ tự bạo lên. ͏ ͏ ͏
Hiện tại, tất cả mọi người trong bí cảnh đều có thể cảm nhận được cái gọi là hủy thiên diệt địa. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, có phải chúng ta sắp chết rồi không? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cũng kinh ngạc, cô không hề nghĩ một kẻ chạm ngưỡng cao nhất của Bát giai, một cường giả trong truyền thuyết lại tự bạo ở đây. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn lên trời, thầm nói: ͏ ͏ ͏
- Lạ thật, tại sao trong đầu ta giờ đều là Giang Tả? Ta thực sự sắp chết ư? ͏ ͏ ͏
Nghĩ tới Giang Tả, ánh mắt của Tô Kỳ liền cứng rắn hơn, cô phải sống sót trở về. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nhìn sợi dây buộc tóc bảy màu của Tô Kỳ, nói: ͏ ͏ ͏
- Yên tâm đi, sẽ không sao đâu. Hào quang của tiểu Giang đang chiếu lên em đấy. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lại bảo: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, bây giờ đừng đùa nữa, có gì tốt thì mang hết ra đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ dùng hết sức lôi tất cả đồ phòng ngự ra, thậm chí cô còn muốn triệu hoán chân thân của hung thú ra. ͏ ͏ ͏
Chưa đến giờ phút cuối cùng, cô không thể bỏ cuộc được. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt bị thương nặng nên không có sức làm gì, ngay cả thay đổi trạng thái cũng không làm được. ͏ ͏ ͏
Linh Hồ tộc trưởng cũng tuyệt vọng, rõ ràng là sắp thoát ra được rồi, sao cuối cùng lại trở thành thế này. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa cũng cố gắng cản trở luồng khí kinh hoàng kia. ͏ ͏ ͏