Chương 1164: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 6 lượt đọc

Chương 1164: Vô Đề

Tĩnh Nguyệt nhìn Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏

- Gặp cô ấy hai lần, cũng cứu cô ấy hai lần phải không? ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách hơi bối rối: ͏ ͏ ͏

- Cái này đúng là trùng hợp. ͏ ͏ ͏

Thật sự là trùng hợp, ban đầu hắn cũng không biết đối phương là ai. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhìn Biên Hải Đao Khách, gật đầu nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy xin đa tạ đạo hữu, tôi sẽ bảo sư thúc đưa hậu lễ cho anh. Bọn tôi còn có việc, xin đi trước. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ ngự kiếm bay đi. ͏ ͏ ͏

Thấy hai người đi rồi Xích Huyết Đồng Tử mới hỏi: ͏ ͏ ͏

- Họ đều là Tam giai nhỉ? ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Ừm. ͏ ͏ ͏

- Thế sao lại biết ngự kiếm phi hành? ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử hỏi. ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách cũng để ý đến chuyện này, nói: ͏ ͏ ͏

- Chắc đều là thiên tài. ͏ ͏ ͏

Loại chuyện này không so được. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Xích Huyết Đồng Tử lại nói: ͏ ͏ ͏

- Cậu có nhớ lần trước tôi gặp bọn họ ở bí cảnh không? Tôi nhớ rõ họ mới Nhị giai? Giờ sắp Tứ giai rồi đấy? ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏

- Có lẽ đây chính là yêu nghiệt đi. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử im lặng. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Sau khi cùng Tĩnh Nguyệt rời khỏi đó, Tô Kỳ tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

- Sao sư tỷ lại cất công đi xác nhận lại vậy? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Chị muốn xem người kia có ý gì với Thanh Liên. ͏ ͏ ͏

- Vậy chị có đáp án chưa? ͏ ͏ ͏

- Cũng không khác mấy, có lẽ họ thật sự có duyên, không biết hắn ta có cứu Thanh Liên đến lần thứ ba không? ͏ ͏ ͏

- Nếu như lại cứu thì sao? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhìn Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Nhỡ Thanh Liên thành quen thì sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ngạc nhiên: ͏ ͏ ͏

- Không đến mức đấy chứ? Thanh Liên có phải trẻ con đâu. ͏ ͏ ͏

- Thanh Liên mới mười tám thôi. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Thiếu nữ mười tám, em nghĩ con bé trưởng thành đến đâu? Lúc em mười tám còn đang sến súa với tiểu Giang đấy, ngây thơ dã man. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ trợn mắt, đấy là có người chiều cô. ͏ ͏ ͏

Không giống. ͏ ͏ ͏

Nhưng nói thực, lúc nào gặp nguy hiểm cũng do một người cứu thì đúng là không ổn lắm. ͏ ͏ ͏

Nhất lại là đối với một thiếu nữ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Nhưng thế có liên quan gì đến chúng ta đâu? Sao sư tỷ phải lo lắng thế, đây cũnh không phải chuyện xấu. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Chuyện xấu đấy. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Sao lại thế? ͏ ͏ ͏

- Biên Hải Đao Khách kia, có khoảng cách thế hệ với Thanh Liên. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ câm nín luôn. ͏ ͏ ͏

Nhưng cô cảm thấy có khi là sư tỷ suy nghĩ nhiều. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên quanh năm không ra ngoài, xác suất gặp nguy hiểm rất thấp. Lần nào cũng được một người cứu thì lại càng khó xảy ra. ͏ ͏ ͏

Nếu xác suất đấy cao như thế thật, thì cô sẽ về đánh tên họ Giang ở nhà kia. ͏ ͏ ͏

(Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Cái này liên quan gì đến anh chứ? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Không đánh anh thì đánh ai?) ͏ ͏ ͏

Giang Tả bấy giờ đang úp mì ở nhà, đột nhiên thấy rùng mình. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Thánh địa. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch vẫn đang ở cạnh Huyền Vũ. ͏ ͏ ͏

Nơi này đã được sắp xếp ổn thỏa. ͏ ͏ ͏

Bảy viên long châu đã chuẩn bị xong, trứng Trường Sinh long cũng đang đặt trên hồ, cá voi cũng đang ẩn dưới hồ chờ lệnh. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏

- Lão Ngũ này, có thấy chỗ này của ngươi dạo này náo nhiệt hơn không? ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ đáp: ͏ ͏ ͏

- Đương nhiên, mấy người nhặt được gì cũng vứt cho ta, cha mẹ lại chuẩn bị mắng ta rồi đấy. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch cười: ͏ ͏ ͏

- Không đâu, mấy cái đó đều cho ngươi chơi mà. ͏ ͏ ͏

Giọng Huyền Vũ non nớt, nó bất mãn nói: ͏ ͏ ͏

- Ta có phải trẻ con đâu, đã trưởng thành rồi, còn là tỷ tỷ của lão Thất đấy. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch cười nói: ͏ ͏ ͏

- Tiểu tỷ tỷ, hay là ngươi gọi ta là tỷ tỷ đi, đến khi hai người Quy lão quay lại, ta sẽ bảo kê cho ngươi. ͏ ͏ ͏

Đầu rắn của Huyền Vũ nhanh chóng phóng về phía Nguyệt Tịch nhưng cô tránh được. ͏ ͏ ͏

- Tỷ là tỷ, sao có thể nhường được, ta sẽ bảo vệ tốt cho lão Thất. ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ nói. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch cười, đang định trêu tiểu tỷ tỷ thêm lúc nữa thì nhận được một cuộc gọi. ͏ ͏ ͏

Là của Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏

- Sư phụ, con lấy lại Thánh trượng rồi, người muốn như thế đúng không? ͏ ͏ ͏

Giọng Tĩnh Nguyệt vang lên. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch cười nói: ͏ ͏ ͏

- A Nguyệt đúng là một vị Thánh nữ đạt chuẩn đó. ͏ ͏ ͏

Loại khích kệ thế này, Nguyệt Tịch không hề keo kiệt. ͏ ͏ ͏

Trẻ nhỏ phải khen, nên khen là khen luôn. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cười nói: ͏ ͏ ͏

- Sư phụ, con báo với người một chuyện. Mặc dù Thánh trượng đã cầm về, nhưng con lại lỡ miệng, giờ Linh Hồ tộc muốn quy thuận lão nhân gia người. Chuyện này người tự xử lý nhé, tín hiệu của con không tốt lắm, con tắt đây. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tĩnh Nguyệt cúp máy. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch mỉm cười, nói khẽ: ͏ ͏ ͏

- Đôi khi, trẻ nhỏ nên đánh vẫn phải đánh. ͏ ͏ ͏

Lại dám nói bà già, Thánh nữ phải được dạy bảo rồi. ͏ ͏ ͏