Chương 1165: Vô Đề
Nhưng việc chiêu hàng được Linh Hồ bộ tộc đúng là ngoài ý muốn. ͏ ͏ ͏
Dù bà biết Tĩnh Nguyệt có Đào Ngột, nhưng cũng không dễ khiến bộ tộc Linh Hộ dễ dàng quy thuận như vậy. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa cái người từng làm Thánh nữ kia cực kỳ kiêu ngạo. Hậu nhân của cô ta chắc cũng không kém, sao có thể quy thuận dễ dàng thế được? ͏ ͏ ͏
Nhưng cái này cũng không quan trọng lắm, quan trọng là có người muốn gia nhập Thánh địa, đấy mới là chuyện lớn. ͏ ͏ ͏
Mấy lão bất tử kia chắc sẽ mắng chết bà mất. ͏ ͏ ͏
Không chừng còn cấm túc mất mấy ngày. ͏ ͏ ͏
Đúng là trẻ nhỏ không nghe lời, gậy họa khắp nơi thế này đáng đánh. ͏ ͏ ͏
Phải đánh nhiều mới nhớ lâu. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Nguyệt Tịch thở dài: ͏ ͏ ͏
- Hai nha đầu đã gặp phải chuyện gì đây? ͏ ͏ ͏
Nếu không gặp chuyện gì thì sẽ không đạt được kết quả thế này, lại còn nhanh như vậy nữa. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Tiểu tỷ tỷ, ta cần ra ngoài một chuyến, khi nào về sẽ lại đến chơi với ngươi nhé. ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ chỉ ồ một tiếng, dù sao nó cũng chẳng quan tâm. Đôi khi nó đã ngủ là ngủ rất lâu, nếu không phải vì lão Thất, chưa chắc nó đã tỉnh lại sớm như thế. ͏ ͏ ͏
Lát sau Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Ta đi gặp mấy lão bất tử kia trước rồi lại xin sự giúp đỡ của sư huynh. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói câu này rất to tiếng. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần xung quanh có người là nhất định sẽ nghe thấy. ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ còn oán giận bảo: ͏ ͏ ͏
- Nói to thế để làm gì? ͏ ͏ ͏
Giang Tả về nhà, liền ném Đoạn Kiều sang bên, sau đó đi úp mì tôm. ͏ ͏ ͏
Trừ việc đột nhiên rùng mình ra, còn lại không còn gì bất thường. ͏ ͏ ͏
Giờ hắn cũng chẳng có việc gì cần ra ngoài nữa, dọn dẹp rồi đi ngủ mới là quan trọng nhất. ͏ ͏ ͏
Dù sao, đêm nay nhất định Tô Kỳ sẽ về. ͏ ͏ ͏
Đã nói là phải một hai ngày nhưng vừa hết ngày đã về, thế này cũng nhanh thật. ͏ ͏ ͏
Chủ yếu là vì vẫn chưa hết đêm. ͏ ͏ ͏
Mà cũng tại hắn chứ đâu? ͏ ͏ ͏
Lúc đang ăn mì tôm, Giang Tả còn mải nghĩ đến chuyện nấu cá cho Tô Kỳ, hôm nào hắn phải đi tìm Chung Dịch Dương một chuyến. ͏ ͏ ͏
Hắn cần công thức nấu ăn, để trao đổi, hắn có thể dạy thức thứ hai cho Chung Dịch Dương. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên dù không dạy cũng không sao, Chung Dịch Dương cũng chẳng từ chối được. ͏ ͏ ͏
Nhưng đối với Giang Tả thì không cần phải làm thế. ͏ ͏ ͏
Với hắn mà nói, đao pháp này quá bình thường, cho dù là tự sáng tạo đi nữa. ͏ ͏ ͏
Chủ yếu chỉ để thái thịt thôi. ͏ ͏ ͏
Cũng không đến mức không thái cái khác được, nhưng không tốt. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Giang Tả lại đi ngủ, cho dù Tô Kỳ có về thì hắn cũng phải đi ngủ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ chắc chắn không gọi được hắn dậy. ͏ ͏ ͏
Cô không thể nào đánh thức một người giả vờ ngủ được. ͏ ͏ ͏
Ha ha. ͏ ͏ ͏
Đi ngủ thôi. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đưa Tĩnh Nguyệt về biệt thự trước, mới nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, em về đây. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ của em đang bị thương đấy. ͏ ͏ ͏
Hiện tại Tĩnh Nguyệt đã chuyển trạng thái bình thường, nhưng vẫn mỹ mạo vô song. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Nhưng sư tỷ có đến hai trạng thái, bị thương chỉ là trạng thái Thánh nữ thôi mà. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt tò mò nói: ͏ ͏ ͏
- Thế thì em cũng không cần vội vã vậy chứ, em mới chia tay với tiểu Giang sáng nay mà? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cuống lên: ͏ ͏ ͏
- Em có cảm giác anh ấy lén em làm gì đó, không biết phải nói sao nữa. Em phải đi gặp anh ấy, nếu không cứ thấy không yên tâm. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt kinh ngạc, nhưng lần đi Linh Hồ bí cảnh này không có tín hiệu, nên cô cũng không biết mọi chuyện ra sao. ͏ ͏ ͏
Cô luôn có cảm giác chuyện mình đoán không có cái nào khiến mình vừa lòng. ͏ ͏ ͏
Đến một chút thoải mái cũng không có. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt hỏi: ͏ ͏ ͏
- Đại loại nó là cảm giác gì? Bắt đầu từ lúc nào? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nghĩ một lát rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Chắc là từ lúc ở Linh Hồ bí cảnh, em không nói rõ được rốt cuộc là cảm giác thế nào, nhưng rất muốn nhanh chóng gặp anh ấy, giống như thể đang sợ hãi. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Có phải giống như lúc trước, cảm thấy tiểu Giang gặp nguy hiểm không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không phải, lần này không giống. ͏ ͏ ͏
Thế này thì Tĩnh Nguyệt cũng không tài nào hiểu được. ͏ ͏ ͏
Cô chỉ đành nói: ͏ ͏ ͏
- Thôi được rồi, em về đi, mai nhớ quay lại đây. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Quay lại đây làm gì? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt ngẩng đầu nhìn trăng, nói: ͏ ͏ ͏
- Chị có cảm giác ngày mai sẽ có một hồi đại kiếp. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ im lặng rồi hiểu ngay, thôi tốt nhất là mai khỏi tới, nguy hiểm lắm. ͏ ͏ ͏
Lần gần nhất sư phụ không đánh bọn họ là khi sư phụ ngồi xe lăn, khi đó người rất yêu thương bọn cô. ͏ ͏ ͏
Hai người thích gì cũng chiều. ͏ ͏ ͏
Có lòng một tí là được, làm Thủ Ấn là được bỏ qua hết, tốt thật. ͏ ͏ ͏
Nhưng giờ thì không có chuyện đó, sư bá quá mức mạnh mẽ. Làm gì có chuyện để sư phụ ngồi xe lăn chứ? ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tô Kỳ nhanh chóng về nhà. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bay thẳng về, rất nhanh đã đến nhà. ͏ ͏ ͏
Bây giờ đã nửa đêm, chắc chắn nhà cô đã tắt đèn từ sớm. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ mở cửa vào nhà, thấy phòng khách trống không. ͏ ͏ ͏
Cô không bật đèn mà đi thẳng vào phòng ngủ chính. ͏ ͏ ͏
Nhưng khi mở cửa, Tô Kỳ liền sửng sốt, Giang Tả cũng không ở đây. ͏ ͏ ͏
Cô không thấy Giang Tả đâu cả. ͏ ͏ ͏