Chương 1166: Vô Đề
- Chạy đi đâu không biết? Hay là chưa về nữa? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ chu môi lên, cô hơi giận dỗi. ͏ ͏ ͏
Cô không ở nhà một cái là đêm cũng không buồn về luôn. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ định gọi điện, ánh mắt lại vô tình lướt qua phòng ngủ phụ. Cô nhớ bình thường phòng này đều mở mà nhỉ, sao hôm nay lại đóng thế? ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tô Kỳ lặng đi tới phòng ngủ phụ, vừa mở cửa đã thấy một bóng người quen thuộc. ͏ ͏ ͏
Phòng ngủ chính không ngủ lại chui sang phòng phụ, Giang Tả này bị sao đấy? Mất công cô tức giận không đâu. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tô Kỳ đi tới bên giường, nhìn Giang Tả rất lâu, khẽ nói: ͏ ͏ ͏
- Ừm, đúng là càng ngắm càng thích. Tiếc là anh không chảy nước miếng. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên Tô Kỳ sẽ không gọi Giang Tả dậy. ͏ ͏ ͏
Sau khi thay quần áo, cô liền chui vào chăn của Giang Tả, yên tâm nhắm mắt. ͏ ͏ ͏
Quả nhiên phải thấy tận mắt mới yên tâm được. ͏ ͏ ͏
Dù không biết trước đó xảy ra chuyện gì, nhưng thấy Giang Tả còn đang bình an nằm bên cạnh, Tô Kỳ thấy an tâm hơn rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Aiz, chỉ trách ông chồng này không đủ béo, nếu không nằm trong lòng sẽ còn yên tâm hơn nữa. ͏ ͏ ͏
Giang Tả thật sự đã ngủ, hắn không hề có chút phòng bị nào với Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Cho dù Tô Kỳ có làm gì, thì phản ứng của Giang Tả với cô đều giống như của người bình thường vậy. ͏ ͏ ͏
Đây là đặc quyền của riêng Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Sáng hôm sau. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm giác có người ôm mình, lúc mở mắt ra mới biết là Tô Kỳ đã trở về, còn đang ngủ bên cạnh hắn. ͏ ͏ ͏
Hôm qua Giang Tả ngủ ở mép giường, lại còn quay mặt ra ngoài nên Tô Kỳ không nằm trong lòng hắn được. Sau đó, hắn trở mình, nên Tô Kỳ mới làm được. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ dụi mắt, nói: ͏ ͏ ͏
- Hôm qua anh làm em giận rồi nhé. ͏ ͏ ͏
Giang Tả sững sờ, hắn đã làm gì sai? ͏ ͏ ͏
Hắn nghĩ mãi cũng không thấy mình làm chuyện gì có lỗi với cô, chẳng lẽ tới ngày? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ chui vào lòng Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏
- Hôm qua em tìm anh ở phòng ngủ chính mà không thấy, em buồn nhé, giận rồi đấy. ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
- Cái này là tại em thì có. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nheo mắt, điệu bộ không mở nổi, ͏ ͏ ͏
Sau đó, cô ngẩng lên nhìn Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
- Em làm sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Bên kia toàn là mùi của em. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không hiểu: ͏ ͏ ͏
- Mùi của em khó chịu hay sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả thấy Tô Kỳ còn chưa tỉnh ngủ, chắc không kịp suy nghĩ gì. Hắn đành nói: ͏ ͏ ͏
- Chính vì dễ chịu quá nên lại nhớ em, rồi muốn ôm em đi ngủ. Nhưng em không ở đây nên anh không ngủ được. Anh phải sang bên này mới ngủ được. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cọ mặt trong ngực Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Ứ nghe. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Giang Tả cũng không nói gì nữa, thấy thời gian vẫn sớm, hắn ôm Tô Kỳ ngủ tiếp. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Sáng sớm Nguyệt Tịch và Kiếm Thập Tam đã cùng đến Linh Hồ bí cảnh. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch đã bị dạy dỗ cả đêm, nên mới đến muộn như thế. ͏ ͏ ͏
Khi hai người đến Linh Hồ bí cảnh, Tĩnh Nguyệt thấy rất nhiều người ở đó, cơ bản đều có chung mục đích. ͏ ͏ ͏
Nhưng trong đám ấy chẳng có ai mạnh hẳn, ít nhất cũng chẳng bằng Nguyệt Tịch bà chứ đừng nói đến sư huynh. ͏ ͏ ͏
Bát giai Vấn đạo, Thất giai còn hiếm chứ nói gì đến Bát giai. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam đi đằng sau Nguyệt Tịch, hắn không nói gì. ͏ ͏ ͏
Điều này khiến Nguyệt Tịch rất khó xử, lẽ ra sư huynh bà nên đi trước. ͏ ͏ ͏
Nhưng với Kiếm Thập Tam thì đi phía sau Nguyệt Tịch là có thể nhìn bà, đứng trước mặt thì lại không nhìn được bóng dáng của bà. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, chỉ cần có nguy hiểm, hắn sẽ đứng chắn trước mặt Nguyệt Tịch. ͏ ͏ ͏
Đến giờ hắn vẫn nhớ chuyện Giang Tả từng nói với hắn. ͏ ͏ ͏
Nếu lần đó không phải ngoài ý muốn, thì cả đời này hắn cũng không thể tha thứ cho bản thân. Hắn sẽ không bao giờ để loại chuyện ấy xảy ra lần nữa. ͏ ͏ ͏
Đối với hắn, đây chính là một cơ hội hoàn toàn mới. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng, Nguyệt Tịch vẫn phải quay người nói: ͏ ͏ ͏
- Sư huynh, huynh đứng cạnh muội được không? Nếu không người khác sẽ tưởng muội là sư tỷ của huynh đấy. ͏ ͏ ͏
Thấy Nguyệt Tịch nói như thế, Kiếm Thập Tam đành gật đầu, sóng vai đi cùng Nguyệt Tịch. ͏ ͏ ͏
Sau đó, bọn họ đi đến vị trí của Linh Hồ tộc. ͏ ͏ ͏
Nơi đó vẫn đang bày sẵn thế trận như sẵn sàng chống địch, có rất nhiều người đến từ bên ngoài đang bao vây. ͏ ͏ ͏
Dù không biết họ đến làm gì, nhưng nhất định có nhiều người có ý xấu. ͏ ͏ ͏
Còn những người khác có lẽ là tới cứu người. ͏ ͏ ͏
Họ đã bị tổn thất quá nhiều người. ͏ ͏ ͏
Nếu tất cả ở đây đều muốn ra tay với Linh Hồ tộc, Linh Hồ tộc nhất định không thể chống lại được, chuyện diệt tộc chỉ là vấn đề chớp mắt. Hiện, họ chỉ có duy nhất một Thất giai đang trọng thương. ͏ ͏ ͏
- Tộc trưởng, liệu người của Thánh địa có đến không? ͏ ͏ ͏
Thu Du hỏi. ͏ ͏ ͏
Giờ cô hiểu thế nào là không còn sự lựa chọn nào khác. ͏ ͏ ͏
Quả đúng như vậy, nếu không có sự giúp đỡ từ người khác, Linh Hồ tộc sẽ nhanh chóng thành cá nằm trên thớt, mặc cho người chém giết. ͏ ͏ ͏
Nếu không nhờ lần trước Thánh nữ nói nơi này là của Thánh địa, có lẽ đã có người ra tay rồi. ͏ ͏ ͏