Chương 1167: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1167: Vô Đề

Thu Vân đắng chát miệng lưỡi, chỉ có thể lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Đây là ô cược có tỉ lệ thắng cao nhất rồi. ͏ ͏ ͏

Thu Du lại hỏi: ͏ ͏ ͏

- Nếu Thánh địa thực sự muốn thu phục chúng ta thì sao? ͏ ͏ ͏

Thu Vân thở dài: ͏ ͏ ͏

- Thế thì đành phó thc cho ông trời vậy, nhưng ít ra còn có thể khiến Linh Hồ tộc tồn tại. ͏ ͏ ͏

Nếu không, Linh Hồ sẽ chỉ là Linh Hồ, không còn cách gọi Linh Hồ tộc nữa. Bọn họ gần như đã là Linh Hồ đặc thù rồi. ͏ ͏ ͏

Thu Du lắc đầu, chẳng lẽ đây chính là bi ai của kẻ yếu? ͏ ͏ ͏

Sống hay chết đều nằm trong tay người khác. ͏ ͏ ͏

Chỉ có dốc sức trở nên mạnh mẽ, khiến bộ tộc lớn mạnh thì mới có thể thoát được. ͏ ͏ ͏

Nhưng Linh Hồ tộc lại không đủ mạnh mẽ. ͏ ͏ ͏

- Sao người của Thánh địa còn chưa đến? Tôi có cảm giác những người kia đều đã rất vội rồi, mới bao lâu thôi chứ. ͏ ͏ ͏

Thu Du buồn bã nói. ͏ ͏ ͏

Thu Vân ngước lên nhìn trời, không nói. ͏ ͏ ͏

Thực lực của bà đã bị suy yếu, không trông mong gì vào việc tấn cấp được nữa, chỉ có thể dồn thời gian khôi phục tu vi mà thôi. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này, một luồng kiếm ý quét ngang qua, chỉ trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ Linh Hồ bí cảnh. ͏ ͏ ͏

Kiếm ý mang theo hào quang, mang theo sự bá đạo khôn cùng, nhanh chóng trấn áp tất cả đám người. ͏ ͏ ͏

Đây chính là kiếm ý của Kiếm Thập Tam, kiếm ý của hắn như đang nói với tất cả: Kiếm Thập Tam hắn đã đến, người của Thánh địa đã đến. ͏ ͏ ͏

Cảm nhận được kiếm ý đáng sợ này, rất nhiều người lập tức chuồn thẳng khỏi Linh Hồ bí cảnh. ͏ ͏ ͏

Mấy người trong bóng tối cũng lặng lẽ rời đi, những người này, Nguyệt Tịch đều không nhận ra được. ͏ ͏ ͏

Khí tức lớn mạnh bậc này đã vượt xa tưởng tượng của bọn họ, như thể toàn bộ bí cảnh đều trong tầm mắt đối phương, sống chết của tất cả mọi người đều chỉ bằng một ý nghĩ của hắn. ͏ ͏ ͏

- Đây, đây là gì vậy? Sao tôi có cảm giác người vừa ra tay còn đáng sợ hơn cả kẻ địch lúc trước tấn công chúng ta? ͏ ͏ ͏

Thu Du khó mà tin nổi. ͏ ͏ ͏

Sự xuất hiện của người này, đã hoàn toàn đánh tan nhận biết xưa giờ của cô. ͏ ͏ ͏

Hoàn toàn không chỉ là mạnh mẽ. ͏ ͏ ͏

Không để mọi người kinh ngạc quá lâu, từ trên trời có hai bóng người xuất hiện, một nam một nữ, bọn họ nhìn quanh một lượt. ͏ ͏ ͏

Hai người như trung tâm của cả bí cảnh. ͏ ͏ ͏

Lúc này, một âm thanh phát ra từ trên không trung, vang vọng khắp Linh Hồ bí cảnh: ͏ ͏ ͏

- Từ hôm này trở đi, Linh Hồ bí cảnh và Linh Hồ tộc đều thuộc về Nguyệt Liên Thánh địa. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Giang Tả hôm nay không đi làm, là Tô Kỳ không cho hắn đi. ͏ ͏ ͏

- Không phải anh trúng thưởng đấy sao, hôm nay không đi cũng không ảnh hưởng việc kiếm cơm, ôm em thêm lúc nữa đi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cảm giác Tô Kỳ có chút gì là lạ, nên nghe theo cô. ͏ ͏ ͏

Nhưng cái việc trúng thưởng này đúng là bị Tô Kỳ dùng làm cớ. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tô Kỳ không ngủ mà trợn tròn mắt nhìn Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏

- Em sao thế? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi ngược lại hắn: ͏ ͏ ͏

- Người ta nói đồ ngon đều mang ít phần tanh, ăn sẽ ngon miệng hơn. Em không có mùi ấy, cũng không được, có phải anh cũng thấy em không ăn được không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhéo mặt Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Anh thích ăn cá à? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Làm gì có chuyện đó, bình thường anh chỉ thích cá nấu dưa thôi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cười nói: ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy, bởi vì anh không thích ăn tanh. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Không giống. ͏ ͏ ͏

Giang Tả ngồi dậy nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy em ăn nhiều cá vào cho thêm ít tanh là được. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng ngồi dậy theo: ͏ ͏ ͏

- Thế có được không? ͏ ͏ ͏

- Không. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không chút do dự nói: ͏ ͏ ͏

- Ăn nhiều khó ngửi lắm. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Giang Tả định dậy, giờ mà không đứng dậy thì còn đợi đến khi nào? ͏ ͏ ͏

Nguy hiểm quá lớn. ͏ ͏ ͏

Nhưng Tô Kỳ lại đột nhiên nhào tới: ͏ ͏ ͏

- Ôm em thêm nữa đi, tối hôm qua em cứ có cảm giác kì lạ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả tò mò: ͏ ͏ ͏

- Sao thế? Vì anh không ở phòng ngủ chính ngủ hả? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không phải, em cũng không biết nói như thế nào, dù sao tối hôm qua em cực kỳ nhớ anh, cực kỳ muốn gặp anh. Cũng không biết có phải mắc bệnh tương tư không nữa. ͏ ͏ ͏

Giang Tả búng trán Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Em tương tư gì chứ? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ buông ra Giang Tả, sờ trán nói: ͏ ͏ ͏

- Thì là em nhớ anh đó. Giang Tả tiên sinh đây hôm qua có nhớ em không? Nhất định là không rồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không định trả lời Tô Kỳ, hắn nói: ͏ ͏ ͏

- Anh đi mua bữa sáng cho em. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ chống cằm ngồi bên giường, đôi chân nhỏ nhắn khều hắn: ͏ ͏ ͏

- Ông xã, hôm qua anh ngủ ngon không? Cơ thể không sao chứ? ͏ ͏ ͏

Làm lơ, hắn vẫn tiếp tục làm lơ. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Giang Tả đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ thấy Giang Tả đi ra ngoài cũng không nói gì. Đến khi Giang Tả rửa mặt, Tô Kỳ mới kêu lên: ͏ ͏ ͏

- Lần này nhờ phúc của phòng ngủ phụ mà anh được nghỉ ngơi một ngày. ͏ ͏ ͏

Nói xong còn cười toe toét nói mình hiểu chuyện. ͏ ͏ ͏

Giang Tả ở toilet vẻ mặt cạn lời. ͏ ͏ ͏

Thế còn có phòng khách, phòng ngủ chính, toilet, phòng bếp, sao không hề thấy bọn nó đâu cả? ͏ ͏ ͏

Phòng ngủ phụ được thiên vị à? ͏ ͏ ͏

Cô phải đối xử bình đẳng chứ. ͏ ͏ ͏