Chương 1171: Vô Đề
- Tôi biết rồi, chúng tôi sẽ nhanh chóng di dời ra ngoài, cũng sẽ giao ra phương pháp khống chế bí cảnh. ͏ ͏ ͏
Thu Vân nói. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch ném một cái túi về phía Thu Vân: ͏ ͏ ͏
- Ở đây là kinh phí tôi xin được cho cô, cộng thêm vài khu vực thích hợp, cô tự chọn một nơi. Ngoài ra còn có ngọc thạch tượng trưng cho thân phận chính thức của Thánh địa. Mặt khác, nếu cần giúp đỡ cô có thể hỏi những người lân cận, hầu hết bọn họ sẽ giúp. Ở Thánh địa quanh năm đều là tuyết, cô cần hoàn cảnh hay trận pháp gì thì cứ nói. ͏ ͏ ͏
Thu Vân gật đầu, nghe vậy cũng tốt, hy vọng sẽ không quá khó. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Thu Vân nhìn thoáng qua đồ ở bên trong, vừa nhìn liền sửng sốt. ͏ ͏ ͏
Linh thạch bên trong hơi nhiều, à không, là nhiều hơn hẳn bộ tộc họ mong đợi. ͏ ͏ ͏
Chuyện này... ͏ ͏ ͏
- Nhớ kĩ, Thánh địa không phải nơi bình thường, không phải thích đến là đến thích đi là đi. Nếu dám phản bội Thánh địa, vậy toàn giới tu luyện này, không có chỗ cho các người dung thân. ͏ ͏ ͏
Giọng Nguyệt Tịch có phần lạnh giá. ͏ ͏ ͏
- Vâng. ͏ ͏ ͏
Thu Vân lập tức cúi đầu. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Nguyệt Tịch để Thu Vân tự quay về. ͏ ͏ ͏
Sau khi Thu Vân đi, Tĩnh Nguyệt tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, chúng ta lấy bí cảnh làm gì? Hình như không có tác dụng gì? ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không phải vi sư muốn mà là sư huynh nói nhóm người Ngân Giáp muốn, vi sư không biết họ định làm gì. Những người đó làm gì cũng bí ẩn, đương nhiên sẽ không nói chúng ta. Chỉ có sư huynh mới có thể giao lưu với bọn họ, ngoài ra chẳng còn ai. ͏ ͏ ͏
Đúng thực là như thế, chỉ có Kiếm Thập Tam khiến bọn họ phải xem trọng, ngoài ra họ chẳng thèm nhìn đến ai. ͏ ͏ ͏
Bên ngoài, sau khi Thu Vân cung kính hành lễ với Kiếm Thập Tam xong thì tự mình rời đi. ͏ ͏ ͏
Người này đi rồi Giang Tả mới hỏi: ͏ ͏ ͏
- Anh vừa mới nói là bọn Ngân Giáp muốn bí cảnh? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừ, họ nói từ sớm là muốn lợi dụng bí cảnh để rời khỏi Thánh địa trong thời gian ngắn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Biện pháp này có một vấn đề cực kỳ nan giải, bọn họ không khắc phục được. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏
- Tiểu hữu thấy bọn họ phải làm gì? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Bọn họ hẳn là biết tin tức của Vạn Linh thạch. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏
- Vạn Diệp Tiên Linh? ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Phải. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏
- Thế sao. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Giang Tả gõ rất lâu trên di động, rồi gửi cho Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam chỉ nhìn thoáng qua, không nói thêm gì, chỉ là yên lặng ghi nhớ, sau đó xóa tin nhắn đi. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Hẳn là sư muội đang bàn chuyện Tiên Sơn, chắc tiểu hữu sẽ có hứng thú. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đi vào trong. ͏ ͏ ͏
Lúc đến cửa, hắn lại quay lại hỏi: ͏ ͏ ͏
- Có cần để lại một vết nứt cho anh không? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không cần, tôi còn muốn nghiên cứu trận pháp của tiểu hữu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả chưa nói cái gì đã bị Kiếm Thập Tam nhận ra, chuyện này cũng bình thường. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua cái Kiếm Thập Tam nghiên cứu nhất định không phải là bày trận ra sao, mà là thứ ở sâu hơn. ͏ ͏ ͏
Thứ này người bình thường không thể nhìn ra được. ͏ ͏ ͏
Lúc Giang Tả đi vào, đúng là mọi người đang thảo luận xem khi nào đi Tiên Sơn và những ai đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Em không đi được không? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Chìa khóa và phương hướng đều trên người em, em nói xem em có phải đi không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bĩu môi: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ là Thánh nữ mà không thể lấy đi sao? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
- Không thể, hơn nữa có một số chuyện em bắt buộc phải tham gia, chuyện này không thể thay đổi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ thè lưỡi, không làm Thánh nữ dự khuyết có phải tốt không. ͏ ͏ ͏
Nhưng thế thì lại không gặp được Giang Tả, thôi làm vẫn tốt hơn. ͏ ͏ ͏
Lúc Giang Tả đi vào đã ngắt lời hai người. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Em rể có dạy sư bá làm thế nào để theo đuổi sư... ͏ ͏ ͏
Còn chưa xong, Tĩnh Nguyệt đã cảm giác mình không thể nói chuyện, hơn nữa cơ thể cũng không thể nhúc nhích. ͏ ͏ ͏
Sư phụ cô thật là hẹp hòi. ͏ ͏ ͏
Cô hỏi hộ thôi, rõ ràng là người cũng muốn biết. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Tiểu Giang đến đúng lúc lắm, giờ Tô Kỳ phải đi Tiên Sơn, con có muốn đi cùng không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nghĩ một lát rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Có. ͏ ͏ ͏
Tốc độ của hắn không đủ nhanh, nếu tự đi thì rất khó để nói liệu có đuổi kịp các cô hay không. ͏ ͏ ͏
Vậy không bằng đi cùng luôn. ͏ ͏ ͏
Tóm lại là cứ hành sự theo hoàn cảnh. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch gật đầu, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Hiện giờ thực lực của con đến đâu rồi? ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu, chiếu theo cấp độ của ma pháp, hắn hiện không thể đưa ra phán đoán chính xác. ͏ ͏ ͏
Dù sao hắn cũng không ra tay. ͏ ͏ ͏