Chương 1172: Vô Đề
Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy con thử xem. ͏ ͏ ͏
Nói rồi Nguyệt Tịch hạ một tấm khiên pháp thuật trước mặt Giang Tả, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Dùng một Nguyên tố ma pháp của con để tấn công cái khiên này xem sao. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu, sau đó búng tay một cái. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Hỏa Nguyên tố tiểu đệ bừng lên. ͏ ͏ ͏
Tấn công tất cả, bùng cháy vì đại ca. ͏ ͏ ͏
Thiêu đốt, hủy diệt. ͏ ͏ ͏
Đã lâu không được ra ngoài khiến tiểu đệ này phấn chấn vô cùng. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt đã xuất hiện một ma pháp trận cực lớn, nhưng không ai ngờ rằng, từng ma pháp trận này nối tiếp ma pháp trận kia, ma pháp chuyển thành một rồi bộc phát ra sức mạnh cực lớn. ͏ ͏ ͏
Sức lực này không ngừng tấn công cái khiên ma thuật kia. ͏ ͏ ͏
Đùng! ͏ ͏ ͏
Tiếng động lớn vang vọng khắp biệt thự, Kiếm Thập Tam ở bên ngoài cũng phải mở mắt. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn nhắm mắt lại rất nhanh, hắn đang bắt đầu lĩnh ngộ sự ảo diệu này. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt ở trong thì sợ ngây người. ͏ ͏ ͏
Thế này có phải hơi quá không? ͏ ͏ ͏
Một đòn tấn công vừa rồi chắc chắn có thể so với Tứ giai. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt phát hiện, cô có toàn lực công kích, thì cũng chỉ như thế mà thôi. ͏ ͏ ͏
Cô đã thăng cấp nhanh như vậy rồi, vị em rể này có phải bị sao không? ͏ ͏ ͏
Tiểu oán phụ không vượt qua cô, mà vị em rể này cứ một hai phải vượt cô là thế nào? ͏ ͏ ͏
Mọi người đều là người một nhà, không thể khiêm tốn một tí được à? ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch cũng rất kinh ngạc, uy lực cỡ này thật sự không phải ma pháp sư bình thường có thể đạt được. ͏ ͏ ͏
Ma pháp sư Tứ giai thì có thể. ͏ ͏ ͏
- Con tu luyện ma pháp bao lâu rồi? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Chắc cỡ hai tháng. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
- Bật hack đấy à? ͏ ͏ ͏
Giang Tả không biết trả lời ra sao, hắn biết đáp thế nào được, chắc là có bật đấy. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, hai tháng thì sao ạ? Sư bá có nói là không sao mà. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Tĩnh Nguyệt đã có thể nói chuyện, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Chị bật buff cũng không quá đà như hai vợ chồng hai đứa, hai đứa không cảm thấy quá mức à? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt thấy tủi thân. ͏ ͏ ͏
Hai người kia đúng là quá đáng quá mà. ͏ ͏ ͏
Mình thì nỗ lực như vậy, còn hai người kia lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện sinh con, thế mà ai nấy đều mạnh lên ầm ầm. ͏ ͏ ͏
Thật ra Giang Tả cũng không nghĩ sẽ mạnh như vậy, xem ra Hỏa Nguyên tố tiểu đệ đã rất chăm chỉ. ͏ ͏ ͏
Gần đây hắn cũng chưa thăng cấp, còn tưởng rằng không có gì thay đổi. ͏ ͏ ͏
Nhưng chẳng qua hắn chỉ gần 3.7 thôi, lúc đến Linh Hồ bí cảnh, rất nhiều huyết khí đã bị Tiên Thiên tam khí hấp thu. ͏ ͏ ͏
Lại thêm sự tấn công của thánh chi trượng nữa, cũng bị hấp thụ một ít. ͏ ͏ ͏
Nếu hắn muốn thăng cấp thì vẫn có thể thăng được. ͏ ͏ ͏
Không đủ thì có thể luyện thêm là được. ͏ ͏ ͏
Đến đến lúc rảnh lại đánh với đại quân Hỏa Nguyên tố một ngày. ͏ ͏ ͏
- Sức mạnh thì đủ rồi nhưng còn thiếu kinh nghiệm, đi cũng được nhưng khó bảo đảm có thể vào Tiên Sơn hay không. Con phải chuẩn bị tâm lý trước. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu, Tiên Sơn thật sự không dễ vào như thế, đám Tô Kỳ khá đặc biệt, đi vào không sao nhưng hắn thì có một chút. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, thật ra dì nhỏ không biết là hắn mới càng không sao. ͏ ͏ ͏
Tiên Sơn này, đúng là đáng để đi một chuyến. ͏ ͏ ͏
Còn có Trí Tuệ lão nhân kia, vẫn thú vị lắm. ͏ ͏ ͏
Hiện tại ngẫm lại còn thú vị hơn. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó, Nguyệt Tịch nói với Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
- Đến lúc đó nếu Tiểu Giang không vào được, thì con không được kiếm cớ không vào, nếu không thì giờ Tiểu Giang không cần đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ quay đầu: ͏ ͏ ͏
- Con biết rồi mà. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm thấy, tính tình Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt tỷ đều do Nguyệt Tịch chiều thành quen. ͏ ͏ ͏
Lúc này, lẽ ra phải treo lên đánh, ai cho nói năng với gia trưởng như thế chứ? ͏ ͏ ͏
Tốt nhất đánh đến mức Tô Kỳ phải nghỉ ngơi cả đêm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả sẽ không để ai bắt nạt Tô Kỳ, thế nhưng dì nhỏ thế kia không gọi là bắt nạt, mà là giáo dục, mà thế thì chẳng có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏
Giang Tả còn đang mang nghĩ như vậy, đột nhiên cảm giác bên eo bị véo mạnh. ͏ ͏ ͏
Ai dà, đau chết mất. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Anh nhìn kiểu gì đấy? Có phải ước em bị sư phụ đánh không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả thực bất đắc dĩ, hắn không ngờ Tô Kỳ lại nhìn rõ như vậy. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng chỉ đành cố gắng không thể hiện cảm xúc. ͏ ͏ ͏
- Anh tưởng mặt anh không cảm xúc là em không biết anh nghĩ gì à? Ai bảo anh là em nhìn mặt? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhăn mày, vốn hắn muốn hỏi chẳng lẽ không phải à? ͏ ͏ ͏
Nhưng lời chưa ra khỏi miệng, Tô Kỳ đã nói thẳng: ͏ ͏ ͏
- Không phải. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nín thinh. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Giang Tả mặc niệm trong lòng, Tai Ách tiền tệ là của hắn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn về phía Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
- Em biết anh vừa nghĩ gì không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhíu mày nói: ͏ ͏ ͏
- Anh vừa mới suy nghĩ đến chuyện xấu anh làm đúng không? Mau nói là cái gì, nếu không đêm nay anh cứ liệu hồn. ͏ ͏ ͏
Nói xong liền nhào lên. ͏ ͏ ͏
Giang Tả chỉ có thể né tránh. ͏ ͏ ͏
Dì nhỏ và Tĩnh Nguyệt tỷ đứng cạnh đó nhìn nhau. ͏ ͏ ͏
Nên trói hai người này lại đem đi hỏa thiêu. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏