Chương 1177: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1177: Vô Đề

Ông chủ bán đậu hũ kinh ngạc: ͏ ͏ ͏

- Tiểu hữu có ý gì? ͏ ͏ ͏

Giang Tả lắc đầu, nhẹ nhàng nói: ͏ ͏ ͏

- Chỉ là tôi cảm thấy, có thể đời trước hai người có duyên. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ lạ lùng nhìn Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Duyên? ͏ ͏ ͏

Nói thật, hắn biết Giang Tả không phải người thường, nếu đối phương nói như vậy, nhất định là có nguyên do, nhưng có vẻ Giang Tả không muốn nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Duyên cha con. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ càng kinh ngạc hơn: ͏ ͏ ͏

- Cậu nói thế làm tôi thấy đúng là giống nhận nuôi một đứa con gái, có điều nhặt một Lộ Chân đã đủ làm tôi đau đầu rồi. Lại nhận thêm một đứa bé, tôi thấy mình không đủ sức nữa. ͏ ͏ ͏

Giang Tả tò mò: ͏ ͏ ͏

- Lộ Chân hẳn không gây rắc rối cho ông chứ? ͏ ͏ ͏

Giang Tả có thể nhìn ra được, Lộ Chân được giáo dục rất tốt, có ân tất báo, làm người cũng khiêm tốn. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Quá thật thà, đến mức không khác gì đứa ngốc vậy. Hắn có thể nói với mấy người là tôi ở trong phòng bếp bảo hắn nói tôi không ở đây là đủ để chứng minh rồi đấy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cũng biết, bằng không cũng sẽ không nói câu ra ngoài không sống được lâu. ͏ ͏ ͏

Nếu muốn dạy dỗ cẩn thận thì đúng là có phần khó khăn. ͏ ͏ ͏

Nhưng Giang Tả cũng không thèm để ý. ͏ ͏ ͏

Bởi chẳng liên quan gì đến hắn. ͏ ͏ ͏

Đối với chuyện của Tiểu Sồ và ông chủ, Giang Tả chỉ là tò mò mà thôi. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa trong đời trước bọn họ cũng rất quen thuộc. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cảm thấy, hắn hẳn là không nhận sai người. ͏ ͏ ͏

Đáng thương, đời trước ông chủ bán đậu hũ đã nấu cho hắn ăn nửa đời người. ͏ ͏ ͏

Ai bảo hắn ta nấu ngon quá. ͏ ͏ ͏

Chẳng trách hắn được. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Giang Tả đi ra khỏi phòng bếp, vừa ra ngoài liền nhìn đến Tô Kỳ ngồi một góc, vẻ mặt ủy khuất. ͏ ͏ ͏

Giang Tả tò mò, Tô Kỳ làm sao thế nhỉ? ͏ ͏ ͏

Sau đó, theo bản năng định hỏi han mấy câu. ͏ ͏ ͏

Nhưng trước khi nói, hắn liền nhớ đến vừa nãy Tô Kỳ còn quát hắn, cô còn đang giận. ͏ ͏ ͏

Bọn họ còn đang cãi nhau. ͏ ͏ ͏

Đang chiến tranh lạnh. ͏ ͏ ͏

Sau đó, vẻ mặt Giang Tả lạnh xuống, trực tiếp làm lơ Tô Kỳ đang ngồi đó. ͏ ͏ ͏

Không ngồi thì không được, nếu chọc tới Tô Kỳ, cô dễ động thủ lắm ͏ ͏ ͏

Hiện tại chờ cô xin lỗi là được. ͏ ͏ ͏

Ngày mai lại bình thường. ͏ ͏ ͏

Tuyệt đối không thể kéo dài thêm nữa. ͏ ͏ ͏

Hắn cố gắng nhớ xem trước đây hai người cãi nhau như thế nào. ͏ ͏ ͏

Sau khi Giang Tả ngồi xuống, Tô Kỳ liền tủi thân nói: ͏ ͏ ͏

- Em sai rồi, vừa nãy... ͏ ͏ ͏

Giang Tả không tỏ vẻ gì, lãnh đạm nói: ͏ ͏ ͏

- Không, em không sai, là anh sai. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy, anh cũng biết là anh sai hả? Em... là em sai. ͏ ͏ ͏

Lời Tô Kỳ nói, suýt nữa đã dọa Giang Tả, đúng sai gì cứ loạn cào cào thế? ͏ ͏ ͏

Cũng may sau khi hắn trừng mắt nhìn, Tô Kỳ liền cúi đầu sửa lại. ͏ ͏ ͏

Nếu không có phải còn định bắt hắn xin lỗi không? ͏ ͏ ͏

Nguy hiểm thật. ͏ ͏ ͏

Sau khi làm lành. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ngồi cạnh Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-Vừa nãy em chỉ nói hơi to tý thôi, không phải giận anh đâu. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Giọng anh cũng chỉ hơi lạnh tý thôi, không giận em đâu. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Vừa nãy anh chẳng buồn nói chuyện với em, nhất định là giận rồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

-Ừm, có giận. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Đừng giận nữa nhé. ͏ ͏ ͏

- Không giận thật. ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

- Anh cứ như thế là em giận đấy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nín luôn. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tô Kỳ rầu rĩ không vui ngồi cạnh Giang Tả, không khí hơi chùng xuống ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều không dám câu cá, Hồng Thự gặm lê cũng không dám phát ra âm thanh. ͏ ͏ ͏

Bọn Lộ Chân cũng không dám tới gần. ͏ ͏ ͏

Tiểu Sồ kéo áo Lộ Chân, sau đó nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏

- Lộ Chân ca, anh chị ấy có phải cãi nhau vì em hay không? ͏ ͏ ͏

Tiểu Tiểu Sồ tuy rằng còn nhỏ, nhưng vẫn hiểu người lớn cãi nhau là thế nào. ͏ ͏ ͏

Lộ Chân gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Bọn họ đúng là cãi nhau vì Tiểu Sồ, nhưng mẹ anh đã dặn, lúc người lớn nói chuyện thì trẻ con đừng xen vào, chúng ta cứ đứng nhìn là được. ͏ ͏ ͏

Mạc Danh Bắc cạn lời. ͏ ͏ ͏

Tiểu tử này là đồ ngốc hả? ͏ ͏ ͏

Không có mắt nhìn à? ͏ ͏ ͏

Ngay cả Giang Tả cũng bất đắc dĩ, trước đấy hắn còn cảm thấy Lộ Chân đi ra ngoài may ra có thể sống lâu một tý, hiện tại xem ra, có thể sống ba ngày là giỏi lắm rồi. ͏ ͏ ͏

Trừ phi không gặp ai cả. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng là bất đắc dĩ, cô và Giang Tả còn đang giận nhau đây này, mấy người ít ra cũng phải đến khuyên nhủ chứ? ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tô Kỳ liếc Giang Tả, phát hiện Giang Tả vậy mà không nhìn cô. ͏ ͏ ͏

Cô tức rồi nhé. ͏ ͏ ͏

Sau đó, cô véo eo Giang Tả, bảo anh có nhìn lén em không. ͏ ͏ ͏

Giang Tả rất đau, nhưng phải cố nhịn. ͏ ͏ ͏