Chương 1178: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1178: Vô Đề

Như thế nào gọi là tức giận? ͏ ͏ ͏

Tức giận chính là bất kể đối phương làm gì hay nói gì cũng không quan tâm. ͏ ͏ ͏

Đau sao? ͏ ͏ ͏

Cho dù đau cũng không được lên tiếng, như vậy Tô Kỳ mới biết hắn đang tức giận. ͏ ͏ ͏

Nhưng như thế rất dễ chọc đối phương cũng giận theo, sau đó hậu quả rất có thể thật sự chiến tranh lạnh. ͏ ͏ ͏

Nhưng Giang Tả không lo lắng, qua đêm nay là ổn rồi. ͏ ͏ ͏

Đồ ăn được mang lên rất nhanh. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói thẳng: ͏ ͏ ͏

- Không ăn, em giảm béo. ͏ ͏ ͏

Nghe vậy Giang Tả cũng nói: ͏ ͏ ͏

-Anh cũng giảm béo. ͏ ͏ ͏

Sau đó, hai người cứ ngồi mãi như thế ͏ ͏ ͏

Bọn Lộ Chân nhìn không hiểu, hai người không ăn thì ai ăn? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng nhanh chóng ý thức được vấn đề này, sau đó nói với Hồng Thự: ͏ ͏ ͏

- Hồng Thự, ăn cơm đi. ͏ ͏ ͏

Hồng Thự: ͏ ͏ ͏

- Cạc? Cạc cạc. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Không cần cảm động, ăn đi. ͏ ͏ ͏

Hồng Thự: ͏ ͏ ͏

- Cạc? ͏ ͏ ͏

Ý nó không phải thế, nó vừa nói nó không ăn những thứ khác, nó chỉ ăn Lê. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Hồng Thự lấy cánh đập đập Đoạn Kiều. ͏ ͏ ͏

Ý bảo Đoạn Kiều phiên dịch cho nó. ͏ ͏ ͏

Nhưng lúc này, Đoạn Kiều sao dám mở miệng nói chuyện? ͏ ͏ ͏

Nó còn muốn giữ cái mạng nhỏ này. ͏ ͏ ͏

- Cạc... ͏ ͏ ͏

Hồng Thự sắp khóc đến nơi. ͏ ͏ ͏

Nó muốn về nhà. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Tô Kỳ gói đồ ăn lại. ͏ ͏ ͏

Không ăn thì lãng phí. ͏ ͏ ͏

Không lâu sau họ liền gửi Đoạn Kiều và Hồng Thự ở lại. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều nhẹ nhàng thở ra, gửi ở chỗ này thật sự là quá tốt. ͏ ͏ ͏

Hồng Thự cũng cảm thấy rất may mắn, tận đến khi nó gặp Nguyệt Tịch... ͏ ͏ ͏

Nhân sinh, không, vịt sinh chính thức lâm vào tuyệt vọng. ͏ ͏ ͏

Nó còn nhớ rõ lần đầu tiên gặp được người này, sau đó không cách nào nhìn lại vịt sinh của mình. ͏ ͏ ͏

Lần này Đoạn Kiều quyết định không đi, câu cá bên kia quá nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Không lâu sau, Hồng Thự bị mang đi, Kiếm Thập Tam cũng đến. ͏ ͏ ͏

Khi trông thấy Đoạn Kiều, hắn cũng không để ý lắm. ͏ ͏ ͏

Sau đó, lại nhìn thấy Lộ Chân và tiểu hồ ly đi phía sau, hắn lại rất bất ngờ. ͏ ͏ ͏

Lộ Chân đương nhiên biết vị tiền bối này, lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Tiểu Sồ là đồ đệ ông chủ mới nhận. ͏ ͏ ͏

Nghe thế Kiếm Thập Tam lại càng ngạc nhiên, ông chủ bán đậu hũ nhận đồ đệ? ͏ ͏ ͏

Lại còn là cô bé nhỏ xíu như thế? ͏ ͏ ͏

Sau đó, Lộ Chân lại giới thiệu Kiếm Thập Tam cho Tiểu Sồ. ͏ ͏ ͏

Tiểu Tiểu Sồ không dám động đậy, chỉ khiếp đảm nói: ͏ ͏ ͏

- Bái, bái kiến tiền bối. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam gật đầu, sau đó đi vào phòng bếp. ͏ ͏ ͏

Nhìn thấy ông chủ bán đậu hũ, Kiếm Thập Tam lại hỏi: ͏ ͏ ͏

-Ngươi nhận đồ đệ à? ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ đang làm đậu hũ chỉ nói: ͏ ͏ ͏

-Vô tình thôi. ͏ ͏ ͏

Nghĩ một lát, ông chủ bán đậu hũ lại nói: ͏ ͏ ͏

- Nhưng đúng là cảm thấy cô bé này rất được. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏

- Trông rất bình thường, ánh mắt rất trong sáng. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ cười cười, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Lần này tới có chuyện gì? Đừng nghĩ đến chuyện nấu nướng nhé, bây giờ nuôi nhiều người không kham nổi cả ngươi đâu. ͏ ͏ ͏

Thật ra Kiếm Thập Tam đến lần này không phải vì chuyện học nấu ăn, nhưng đợi qua khoảng thời gian này, có lẽ sẽ tới học. ͏ ͏ ͏

Lúc sau Kiếm Thập Tam hỏi: ͏ ͏ ͏

- Thiên Thần hoa còn tốt không? ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ nói: ͏ ͏ ͏

- Có, ngày nào Lộ Chân cũng đi tưới nước, còn có Tố Thân Quả thụ của hắn nữa. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Thiên Thần hoa cứ để đó đã, tạm thời không cần. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ kinh ngạc: ͏ ͏ ͏

- Không cần? Sao lại thế? Không phải trước đây ngươi bảo hai ngày sau sẽ dùng sao? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam thở dài: ͏ ͏ ͏

- Ta đi nói chuyện, nhưng đối phương đã từ chối. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ vui vẻ nói: ͏ ͏ ͏

-Trên đời lại còn có người từ chối chuyện tốt? Chẳng lẽ ai cũng giống Giang tiểu hữu sao? ͏ ͏ ͏

Hắn hoàn toàn không coi Thiên Thần hoa ra gì, cũng không biết hắn nghĩ thế nào. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam đương nhiên cũng biết Giang Tả hoàn toàn không coi trọng Thiên Thần hoa, nhưng những thứ hắn coi trọng thông thường đều không phải những thứ bình thường. ͏ ͏ ͏

Nhà hắn không nuôi cái gì bình thường cả. ͏ ͏ ͏

Đặc biệt là Đoạn Kiều, hắn từng tra xét trên văn hiến, phát hiện hoàn toàn không có bất kỳ ghi chép nào về Đoạn Kiều. ͏ ͏ ͏

Mãi đến lần trước Ngân Giáp thủ lĩnh vô tình nhắc đến, hắn mới biết Đoạn Kiều là gì. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏

- Thiên Thần hoa để ở chỗ ngươi nhé. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ lập tức cự tuyệt: ͏ ͏ ͏

- Đừng, như thế nguy hiểm quá, bảo vật như thế mà để ở chỗ ta, sẽ khiến ta đứng ngồi không yên cả ngày mất, sợ nó bị cướp mất. Áp lực lớn quá. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏

- Không sao, chỉ cần ta ở đây thì không ai có thể cướp Thiên Thần hoa đi. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ không biết nói gì, ngươi cũng biết là ngươi ở đây thì không sao, nhưng ngươi thường xuyên không ở đây. ͏ ͏ ͏

Nhỡ có người tới đoạt thì biết làm sao? ͏ ͏ ͏

Thứ quan trọng như Thiên Thần hoa, sao ngươi có thể yên tâm đặt ở chỗ ta chứ hả? ͏ ͏ ͏

Ngươi không có tầm nhìn à? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏

- Rất ít người có thể nhận ra Thiên Thần hoa, ngươi không cần quá để ý, ở Thánh địa còn có thứ còn đặc biệt hơn, trước mắt nó, Thiên Thần hoa cũng không đáng giá đâu ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ kinh ngạc: ͏ ͏ ͏

- Thứ gì lại còn đặc biệt hơn cả Thiên Thần hoa? ͏ ͏ ͏