Chương 1179: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1179: Vô Đề

Phải biết rằng, Thiên Thần hoa có rất nhiều công hiệu, không phải chỉ là tuổi thọ. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, đối với một số người, thì tuổi thọ mới là quan trọng nhất. ͏ ͏ ͏

Đó là tuổi thọ rất dài. ͏ ͏ ͏

Là bất kỳ kẻ nào ăn cũng có thể đạt được tuổi thọ ấy. ͏ ͏ ͏

Đây mới là chỗ đáng sợ nhất. ͏ ͏ ͏

Đối với một số người thì năm mươi năm tuổi thọ đã là cực kỳ khó có được. ͏ ͏ ͏

Nhất giai Nhị giai nếu có thể đạt được năm mươi năm ấy thì có chết cũng vui vẻ. ͏ ͏ ͏

Nếu đám người trong nhóm Cảm Tri số một mà đạt được, đoán chừng sẽ vui vẻ đến mức đến quán của ông chủ Chung ăn một bữa. ͏ ͏ ͏

Chỉ có Lục Nguyệt Tuyết là không quan tâm, cô là người có tuổi thọ dài nhất trong bọn họ. ͏ ͏ ͏

Đó là tạo hóa mà bao nhiêu người đều ao ước. ͏ ͏ ͏

Thế nên ông chủ bán đậu hũ rất muốn biết, ở Thánh địa rốt cuộc có cái gì còn kinh khủng hơn Thiên Thần hoa. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏

- Giang tiểu hữu mang đến, còn về phần là gì thì hắn không nói rõ, khi nào rảnh ngươi tự đến Thánh thú hồ mà xem. Đúng rồi, tiện mang đồ ăn cho Tiểu Huyền Vũ luôn. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ không nói được gì. ͏ ͏ ͏

Tiểu Huyền Vũ thích ăn cái gì cơ? ͏ ͏ ͏

Hồi còn trẻ hắn đúng là có từng cho nó ăn, chắc không thay đổi sở thích đâu nhỉ? ͏ ͏ ͏

Với Tiểu Huyền Vũ thì mấy trăm năm cũng như một ngày, cơ bản không có gì thay đổi ͏ ͏ ͏

Bố mẹ nó chả rầu đến bạc tóc, à, bố mẹ nó không có tóc. ͏ ͏ ͏

Lời này hắn không dám nói, không thể động vào bố mẹ của Tiểu Huyền Vũ được, bọn họ rất mạnh. ͏ ͏ ͏

Thế nên Ngân Giáp mới phải nể tình đâu. ͏ ͏ ͏

Nhưng ông chủ bán đậu hũ vẫn là muốn đi xem, rốt cuộc là thứ gì, mà khủng khiếp như thế? ͏ ͏ ͏

- Nhìn xong ta có yên tâm hơn không? ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ hỏi. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏

- Có lẽ thế, sư muội đang ở bên trong, ngươi có thể đi hỏi xem đó là thứ gì. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Kiếm Thập Tam định rời đi. ͏ ͏ ͏

Hắn cần đi tìm một số thứ, để Trường Sinh Long nhanh chóng thành thục. ͏ ͏ ͏

Tốt nhất có thể đạt đến đỉnh Bát giai, sau đó sinh ra. ͏ ͏ ͏

Sự tồn tại Trường Sinh Long, toàn bộ Thánh địa không có nhiều người biết. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, đám lão bất tử nhất định là biết đến. ͏ ͏ ͏

Nó còn suýt nữa là dọa chết bọn họ, khiến họ ngày nào cũng sống trong sợ hãi. ͏ ͏ ͏

Sợ tin tức này một khi lộ ra, đến lúc đó Thánh địa rất có thể sẽ phải chịu tai ương khủng khiếp. ͏ ͏ ͏

Thế nên bọn họ cũng rất muốn Trường Sinh Long trưởng thành, chỉ cần nó đủ mạnh thì họ sẽ an toàn hơn. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam đi rồi, Mạc Danh Bắc mới nhẹ nhàng thở ra. ͏ ͏ ͏

Ở đây, không ai hiểu rõ hơn hắn rằng người này đáng sợ đến thế nào. ͏ ͏ ͏

Tương lai của người này không có giới hạn, thậm chí hắn có một loại cảm giác, tương lai đã định sẵn là thiên hạ của người này và người kia. ͏ ͏ ͏

Chỉ không biết hai người họ có thể phân thắng bại hay không. ͏ ͏ ͏

Giang Tả và Tô Kỳ về tới chỗ nghỉ ngơi, đó đương nhiên là chỗ của Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Thật lòng mà nói, bọn họ đều muốn ở Xuyên Hà tiểu trấn luôn. ͏ ͏ ͏

Tiếc là một ngày cũng không ở được. ͏ ͏ ͏

Vì bên kia không có phòng của họ. ͏ ͏ ͏

Mua lại thì quá thừa thãi. ͏ ͏ ͏

Dù sao Thánh địa cũng có phòng. ͏ ͏ ͏

Dọc đường đi, cả hai đều không nói chuyện, Giang Tả cảm giác cứ duy trì như vậy đến ngày mai cũng được. ͏ ͏ ͏

Nhưng khi thấy Tô Kỳ rầu rĩ không vui, hắn vẫn rất khó chịu. ͏ ͏ ͏

Lúc về đến nơi, bọn họ cũng không đi ngủ ngay, lúc này Tô Kỳ không thích ngủ. ͏ ͏ ͏

Sau khi về, Tô Kỳ liền lấy đồ ăn đã gói lại lúc nãy ra, lúc này vẫn còn nóng. ͏ ͏ ͏

Sau đó, nói với Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Ăn cơm thôi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không cười. ͏ ͏ ͏

Cô chỉ ngồi ở bên kia, sau đó chờ Giang Tả ăn cơm. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không đi sang, cô vẫn cứ ngồi đó. ͏ ͏ ͏

Giang Tả bất đắc dĩ, chỉ đành qua đó ngồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tô Kỳ đưa đũa cho Giang Tả, Giang Tả thản nhiên nhận lấy. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ bình tĩnh nói: ͏ ͏ ͏

- Ăn cơm, ăn no rồi nói tiếp. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn nhìn Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Em sẽ không đánh anh chứ? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Anh không sai, em đánh anh làm gì? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Lúc em có đánh người có bao giờ để ý ai sai ai đúng đâu? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ngồi cạnh Giang Tả, cô dựa gần vào người hắn, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Ăn cơm đi. ͏ ͏ ͏

Đã nói đến mức này, đương nhiên Giang Tả sẽ ăn cơm, không ăn thật sẽ làm Tô Kỳ không vui, như thế không tốt tí nào. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng có thể hiện giờ đã có phần không vui rồi. ͏ ͏ ͏

Nhưng rõ ràng là Tô Kỳ quát hắn trước. ͏ ͏ ͏

Sau đó, hai người yên lặng ăn cơm. ͏ ͏ ͏

Bọn họ vẫn dựa rất gần vào nhau, thậm chí Tô Kỳ còn gắp đồ ăn cho Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Mà Tô Kỳ cũng bảo Giang Tả gắp thức ăn cho cô, mấy món ở xa cô không gắp được. ͏ ͏ ͏

Thế nên, Giang Tả phải chú ý lại một chuyện, bọn họ đang cãi nhau đấy à? ͏ ͏ ͏

Ăn được một lát, Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Em phát hiện một chuyện. ͏ ͏ ͏

Giang Tả khó hiểu nhìn Tô Kỳ, phát hiện hắn cố ý à? ͏ ͏ ͏

Thế thì nguy. ͏ ͏ ͏