Chương 1180: Vô Đề
- Em phát hiện, chúng ta không có canh, ăn như vậy có hơi khô. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nghiêm túc nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhíu mày sau đó, tiếp tục ăn cơm, không thể nói tiếp được. ͏ ͏ ͏
Bầu không khí có chút im lặng ͏ ͏ ͏
Mà Tô Kỳ nhìn Giang Tả với vẻ trông mong: ͏ ͏ ͏
- Em khát nước. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tô Kỳ một cái rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Anh đi mua nước cho em. ͏ ͏ ͏
Nói xong Giang Tả mới nhận ra, loại chuyện này hắn vẫn sẽ làm cho dù giận thật hay giả vờ. ͏ ͏ ͏
Trừ phi là khi cực kì tức giận. ͏ ͏ ͏
Nhưng Giang Tả vừa mới đứng lên đã bị Tô Kỳ kéo lại, cô nhìn hắn nói: ͏ ͏ ͏
- Anh hôn em được không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nói gì. ͏ ͏ ͏
Sau đó, hắn nói: ͏ ͏ ͏
- Mùi hơi nặng. ͏ ͏ ͏
Đúng là có hơi mùi thật, ăn thức ăn xong sẽ để lại hương vị trong miệng, lúc hôn thấy rất lạ. ͏ ͏ ͏
Thử qua là biết. ͏ ͏ ͏
Mặn không mặn ngọt không ngọt, rất ảnh hưởng đến cảm xúc. ͏ ͏ ͏
Nghe Giang Tả nói như vậy, Tô Kỳ không nói hai lời lấy một cốc nước ra rồi bắt đầu súc miệng. ͏ ͏ ͏
Súc xong còn đưa nước cho Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Anh muốn súc miệng không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả lại im lặng. ͏ ͏ ͏
Cô nhóc này cố ý mà thôi, khát nước gì chứ, đều là gạt hắn. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua là muốn hắn hôn cô chứ gì. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần hôn xong là mọi chuyện được giải quyết hết. ͏ ͏ ͏
Chuyện này làm cho Giang Tả rất xấu hổ. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Giang Tả chỉ đành đặt cốc nước sang một bên rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Ăn cơm trước đã. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ưm một tiếng, sau đó vòng tay qua người Giang Tả, còn tay Giang Tả phải vòng qua cô mới gắp đồ ăn được. ͏ ͏ ͏
Thế này giống như là Giang Tả đang ôm Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Như vậy khiến cho Giang Tả rất khó chịu. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ càng ngày càng quá mức. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn về phía Tô Kỳ, Tô Kỳ bất giác cũng nhìn về phía Giang Tả, lúc này Tô Kỳ không chút do dự liền cắn hắn. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua chỉ cắn một cái rồi thôi, nói: ͏ ͏ ͏
- Ăn cơm tiếp nào. ͏ ͏ ͏
Giang Tả thầm than nhẹ, bọn họ cãi nhau vì cái gì ấy nhỉ? ͏ ͏ ͏
Quên hết rồi sao. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Quả nhiên mùi vị hơi kì lạ, anh ăn xong nhớ súc miệng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nói gì. ͏ ͏ ͏
Quá mức rồi nhé, ai hôn ai hả? ͏ ͏ ͏
Lúc ăn cơm, Tô Kỳ hỏi Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Anh còn tức giận không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng không biết trả lời ra sao, tức giận không? ͏ ͏ ͏
Giận cũng không phải, mà không giận cũng không phải. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tô Kỳ lại nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu anh không hôn em thì coi như anh không giận. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nghĩ một lát rồi vẫn ngồi sát lại, sau đó hôn Tô Kỳ một cái. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không nói gì nữa, cực kỳ vui vẻ gắp đồ ăn cho Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả thở dài, như thế này thì còn giận dỗi gì nữa, hắn đã chủ động hôn cô thì còn gì phải ầm ĩ nữa. ͏ ͏ ͏
Hôn là tức giận? ͏ ͏ ͏
Làm gì có chuyện, hôn là cách chứng minh làm lành nhanh nhất. ͏ ͏ ͏
Thất bại trong gang tấc, mất công cãi nhau rồi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói với Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Lần sau đến lượt anh dỗ em ͏ ͏ ͏
- Có phải anh chọc đâu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Thế anh có dỗ không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả mắt lạnh nhìn về phía Tô Kỳ, nói: ͏ ͏ ͏
- Có. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ duỗi tay vuốt khóe mắt Giang Tả, đôi mắt đang lạnh cũng ấm lên mấy phần. ͏ ͏ ͏
- Như vậy đẹp hơn nhiều, anh không cần lạnh lùng với em như thế, ra vẻ cũng không được ra vẻ với em, biết chưa? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cười nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả bất đắc dĩ, nhưng vẫn trả lời: ͏ ͏ ͏
- Biết rồi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cầm cốc nước lên: ͏ ͏ ͏
- Súc miệng rồi đi ngủ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nói gì ͏ ͏ ͏
Thế là cuối cùng vẫn như vậy. ͏ ͏ ͏
Tất cả những thứ hắn làm đều chẳng có ý nghĩa gì. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, Tô Kỳ cầm đồng xu của hắn, đến giờ vẫn không trả. Cái đồng xu ấy hắn tìm rất lâu mới tìm được, không có thì rắc rối lớn. ͏ ͏ ͏
Đây là đồng xu mang đến cho hắn cảm giác cực kỳ tốt. ͏ ͏ ͏
Đến mức Tô Kỳ phải trả thì hắn mới ngủ được. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Nửa đêm. ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu hũ chuẩn bị vài thứ, sau đó đi đến Thánh thú hồ. ͏ ͏ ͏
Thánh thú hồ vốn rất ít người có thể vào, nhưng bọn Tô Kỳ tự nhiên là ngoại lệ. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Huyền Vũ chính là thân thích của bọn cô. ͏ ͏ ͏
Mà ông chủ bán đậu hũ đương nhiên không khó để vào, hắn là bạn tốt của Kiếm Thập Tam, cũng quen biết Nguyệt Tịch. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên đi vào vẫn phải chào hỏi, nếu không bị người của Thánh địa bắt lại sẽ rất xấu hổ. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng bên ngoài Thánh địa không nhiều người có thể bắt hắn. ͏ ͏ ͏
Suy cho cùng, Thánh địa không có cao thủ cỡ Thất giai Nhập đạo. ͏ ͏ ͏
Còn hắn thì sắp Nhập đạo. ͏ ͏ ͏
Lúc đi vào, hắn liền thấy Nguyệt Tịch đang câu cá, hẳn là câu Tiểu Huyền Vũ. ͏ ͏ ͏
Hắn có nghe thấy một chút, chủ yếu vẫn là nghe hai vợ chồng Cửu Tịch đang thảo luận. ͏ ͏ ͏
Nhìn thấy ông chủ bán đậu hũ tới, Nguyệt Tịch chào hỏi tại chỗ, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Không cần vội vàng cho tiểu tỷ tỷ ăn đâu, để bên cạnh là được. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Huyền Vũ nhanh chóng xuất hiện: ͏ ͏ ͏
- Ta muốn ăn. ͏ ͏ ͏