Chương 1181: Vô Đề
Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Tiểu tỷ tỷ phải biết phân biệt đầu đuôi nhé, đến tên nhóc sỉ nhục thánh thú như Hồng Thự còn không có bắt được, làm gì được ăn chứ? ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ nói: ͏ ͏ ͏
- Đừng mà, lão Thất bị con người dạy hư rồi, giảo hoạt quá, lại còn bắt nạt ta. ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu hũ cũng không để ý đến hai người, mà nhìn khắp nơi, hắn phát hiện nơi này có rất nhiều thứ. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa còn rất bất phàm, cái làm hắn khiếp sợ chính là, ở bên hồ có một quả trứng bảy màu rất lớn. ͏ ͏ ͏
Quả trứng này lại còn có một dải sinh cơ bàng bạc quấn quanh, không, phải nói đó là khí tức, hẳn là khí tức tuổi thọ. ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu hũ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Đây là gì? ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Sư huynh không nói với ông à? ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu hũ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Hắn chỉ nói trước mặt một thứ nào đó, Thiên Thần hoa không đáng nhắc tới. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Phải, chính là cái này, đây là trứng Trường Sinh Long, nghe nói ăn vào có thể trường sinh, thậm chí chỉ ăn thịt thôi cũng có thể tăng đại lượng tuổi thọ. ͏ ͏ ͏
Nghe được lời giải thích, ông chủ bán đậu hũ ngây ngẩn cả người, hắn cảm thấy có phải chính mình nghe lầm hay không, hoặc có phải Nguyệt Tịch nói nhầm không? ͏ ͏ ͏
Trường sinh? ͏ ͏ ͏
Thứ ấy có thể đổi lấy ư? ͏ ͏ ͏
Nằm mơ giữa ban ngày sao? ͏ ͏ ͏
Nếu đây là sự thậ,t thì Thánh địa còn nguy hiểm hơn hắn tưởng. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, trước mặt Trường Sinh Long này, Thiên Thần hoa thật sự không đáng nhắc tới. ͏ ͏ ͏
Nhưng giống nhau ở chỗ đều cực kỳ nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Thậm chí đây còn là nguy hiểm trí mạng. ͏ ͏ ͏
Nếu tin tức này được truyền ra, nơi nào có thể bình tĩnh được? ͏ ͏ ͏
Có thể còn dẫn đến gió tanh mưa máu ấy chứ? ͏ ͏ ͏
Sau khi biết tin tức này, hắn không thể ngủ được. ͏ ͏ ͏
Vẫn nên dọn cửa hàng đi thì hơn. ͏ ͏ ͏
Rời xa cái nơi thị phi này. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng ông chủ bán đậu hũ vẫn đi về. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói rất đúng, hắn đã không thèm để ý đến Thiên Thần hoa, nhưng hắn vẫn không ngủ được. ͏ ͏ ͏
Bởi vì trứng Trường Sinh Long quá gần hắn, hắn sợ vài ngày nữa sẽ có người tới đoạt nó. ͏ ͏ ͏
Cái quán nhỏ của hắn, mở đến bây giờ đại khái cũng đủ rồi. ͏ ͏ ͏
Sau đó, ông chủ đậu hủ khiếp sợ phát hiện, hắn bắt được cơ hội Nhập đạo. ͏ ͏ ͏
Tất cả chỉ nằm trong một ý nghĩ của hắn. ͏ ͏ ͏
Cái cuộc đời chó má này. ͏ ͏ ͏
An tâm mà mở quán đi. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Ngày hôm sau. ͏ ͏ ͏
Giang Tả và Tô Kỳ dậy rất sớm. ͏ ͏ ͏
Lần này thật sự là không dậy không được, bởi vì sáng sớm phải chuẩn bị xuất phát đi Tiên Sơn. ͏ ͏ ͏
Có rất nhiều tiền bối nhìn chằm chằm họ. ͏ ͏ ͏
Nếu bọn họ lại đến trễ, vậy thật sự sẽ có chuyện mất. ͏ ͏ ͏
Không chừng còn ảnh hưởng đến chuyện học bổ túc của Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
- Nhanh lên nhanh lên, tất cả là tại anh đấy, tối qua tức giận cái gì chứ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ vừa ăn vừa mặc quần áo vừa nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói thẳng: ͏ ͏ ͏
- Tối qua ai đòi ngủ muộn ấy nhỉ? Ai đáng thương vô cùng cơ? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ căm tức nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Ai? Ai không có liêm sỉ như thế hả? ͏ ͏ ͏
Giang Tả mặc kệ Tô Kỳ, sau khi mặc quần áo xong liền đi tới bên cạnh Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tự nhiên dựa sát lại, tóc cô còn chưa buộc nữa. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn thạch Thất Tình Lục Dục trên cổ Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Em còn chưa tháo vòng cổ ra à? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Nó giống như càng ngày càng chặt, không tháo được, nhưng chất lượng rất tốt, không sợ dính nước, lúc em tắm cũng không để ý đến. Hơn nữa là anh tặng mà, sao phải tháo chứ? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cười rất vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Cô rất thích đồ Giang Tả nhà cô tặng. ͏ ͏ ͏
Trước kia gần như đều không thể mang trên người, hiện tại có thể mang, đương nhiên không muốn tháo ra. ͏ ͏ ͏
Đến cả dây buộc tóc cô cũng không đổi đấy. ͏ ͏ ͏
Có điều cô cũng muốn giặt nó đi một tý. ͏ ͏ ͏
Nhưng Giang Tả không cho. ͏ ͏ ͏
- Đây chính là bùa hộ mệnh, em đem bùa hộ mệnh đi giặt luôn đấy à? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cũng chỉ lè lưỡi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không cho đổi thì cô sẽ không làm. ͏ ͏ ͏
- Anh bảo chúng ta có đến trễ không nhỉ? Tô Kỳ nghiêng đầu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vuốt tóc Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Chắc không đâu, chúng ta có thể bay qua đó mà. ͏ ͏ ͏
Nói đến đây, Tô Kỳ hứng thú hơn hẳn: ͏ ͏ ͏
- Anh thấy anh bay nhanh hơn hay là em? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Chắc là anh đấy. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không phục nói: ͏ ͏ ͏
- Ngự kiếm phi hành rất nhanh, hơn nữa em có độn thuật, anh không đuổi kịp em đâu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả buộc dây cột tóc nói: ͏ ͏ ͏
- Lúc anh là người bình thường, anh đã đuổi được em rồi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ thấy tóc đã buộc xong, liền xoay người nói với Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Lúc đó em không bay nên mới bị anh đuổi được, hiện tại không giống thế, em sẽ bay, anh không đuổi kịp đâu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả chỉ tỏ vẻ hờ hững, hoàn toàn không có ý tranh cãi. ͏ ͏ ͏