Chương 1195: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1195: Vô Đề

Lúc này, Đoạn Kiều đã bị lệnh cưỡng chế qua chụp hình. Cũng may sức của Hồng Thự khá lớn, có thể giữ chắc được điện thoại. Sau đó, Đoạn Kiều đứng một bên chờ bấm nút chụp. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên Đoạn Kiều cũng không ngốc. Nó là khí linh đã sống vô số năm, cũng chỉ có ăn thiệt từ Giang Tả mà thôi. ͏ ͏ ͏

Không thì một đại tiền bối như nó chụp một tấm hình nhất định không thành vấn đề. ͏ ͏ ͏

Nếu có vấn đề thì nó có thể làm lại. ͏ ͏ ͏

- Đến đây, em rể, cậu và Tiểu oán phụ ngồi xổm xuống. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt tỷ nói. ͏ ͏ ͏

Mặt Giang Tả xạm lại, Tĩnh Nguyệt tỷ nói Tô Kỳ là Tiểu oán phụ trước mặt hắn, đây không phải là đang mắng hắn à? ͏ ͏ ͏

Nhưng thấy Tô Kỳ đã ngồi xổm xuống rồi, Giang Tả cũng chỉ có thể ngồi xổm xuống. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tĩnh Nguyệt đặt tay lên đầu Tô Kỳ và Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Được rồi, cứ như vậy đi. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên im lặng đứng một bên. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Giang Tả thực sự muốn cầm đao chém Tĩnh Nguyệt tỷ. ͏ ͏ ͏

Kêu hắn ngồi xổm thì cũng thôi đi, lại còn đè đầu hắn xuống nữa. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên thực tế hắn chẳng nói gì. ͏ ͏ ͏

Nói thế nào thì Tĩnh Nguyệt cũng là sư tỷ của Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Nhưng còn chưa chụp, Tĩnh Nguyệt đột nhiên nói: ͏ ͏ ͏

- Xong rồi, lạnh nhạt với Thanh Liên rồi. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên đứng một bên hơi sửng sốt, đâu có lạnh nhạt với cô đâu. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tĩnh Nguyệt nói với Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Dựa vào tiểu Giang đi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ chắc chắn không ý kiến gì với việc này, sau đó quay về bên cạnh Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười cười: ͏ ͏ ͏

- Nhớ em không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

- Tiểu oán phụ, tém tém lại một chút. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt tỷ nói. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lè lưỡi. ͏ ͏ ͏

Thực ra Giang Tả cảm thấy Tĩnh Nguyệt tỷ nói rất đúng. ͏ ͏ ͏

Tém tém lại một chút. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Thanh Liên bị Tĩnh Nguyệt gọi tới ngồi xổm ở vị trí của Tô Kỳ trước đó. Tĩnh Nguyệt tỷ tiếp tục ấn đầu Tô Kỳ và Thanh Liên, nói: ͏ ͏ ͏

- Được rồi, chụp đi. Chụp ba tấm. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều đương nhiên rất nghe lời, sau đó chụp vài tấm, nói: ͏ ͏ ͏

- Được rồi. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt tỷ vô cùng hưng phấn chạy tới, cầm điện thoại di động lên lướt xem một chút rồi cười nói: ͏ ͏ ͏

- Được rồi, mấy đứa có muốn không? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Muốn. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên cũng nói: ͏ ͏ ͏

- Em cũng muốn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không thèm để ý, tiếp tục nhìn về phía Tiên Sơn. ͏ ͏ ͏

Hiện tại sắp đến Tiên Sơn rồi. ͏ ͏ ͏

Sau khi gửi ảnh chụp cho mấy người Tô Kỳ, Tĩnh Nguyệt liền cất điện thoại di động. ͏ ͏ ͏

Lần này cô rất để ý đến điện thoại di động, nói gì thì nói cũng phải bảo vệ cho tốt. ͏ ͏ ͏

Ảnh đã chụp được rồi, đây là bằng chứng có lợi nhất cho việc cô đi bộ phận thị trường. ͏ ͏ ͏

Đến lúc đó tất nhiên sẽ điều tra ra. ͏ ͏ ͏

Cô nhất định sẽ túm được cái đuôi của Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Sẽ hoàn thành được một việc lớn. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tĩnh Nguyệt mới nghiêm túc nhìn về phía Tiên Sơn. ͏ ͏ ͏

Ban đầu không có cảm giác cách quá xa, chỉ là lúc đến gần lại có một cảm giác rộng lớn vô biên. ͏ ͏ ͏

Đứng trước Tiên Sơn, bọn họ có vẻ như quá nhỏ bé. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh, thuyền đã đi vào phạm vi đại trận của Tiên Sơn. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, điều này chỉ có mình Giang Tả biết, tất cả những người khác đều không hề cảm giác được, đại trận ở nơi này vô cùng lợi hại. ͏ ͏ ͏

Nhưng nó vẫn không thể so sánh được với đại trận ở Thánh địa. ͏ ͏ ͏

Từ trước đến nay, Giang Tả chưa bao giờ thấy đại trận nào huyền diệu hơn trận pháp ở Thánh địa, ngoại trừ trận pháp do chính tay hắn bày bố. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên sau khi tiến vào đại trận, đại trận lại không hề có chút phản ứng nào. ͏ ͏ ͏

"Xem ra người của Tiên Sơn đã sớm biết Tiên Minh Thuyền sắp tới." ͏ ͏ ͏

Trong lòng Giang Tả nghĩ. ͏ ͏ ͏

Đời trước khi hắn tới Tiên Sơn cũng không có vấn đề gì quá lớn. ͏ ͏ ͏

Mong rằng lần này cũng sẽ không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏

Nhưng làm thế nào để có thể triệu hoán được chân thân càng nhiều lần, điều này Giang Tả cũng không hiểu rõ lắm. ͏ ͏ ͏

Bởi vì hiện tại hắn chưa đủ mạnh để nhìn thấu bản chất của ấn ký. ͏ ͏ ͏

Chờ đến khi nhìn thấu được, hẳn là hắn sẽ biết. ͏ ͏ ͏

Thậm chí hắn muốn triệu hoán chân thân thì triệu hoán chân thân, muốn triệu hoán hình chiếu thì triệu hoán hình chiếu. ͏ ͏ ͏

Những suy nghĩ thoáng qua rồi biến mất. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tiên Minh Thuyền đã ngừng lại. ͏ ͏ ͏

Bởi vì đã cập bờ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn về phía Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ? ͏ ͏ ͏

Cô hỏi nên làm gì bây giờ? Các cô đương nhiên cũng chú ý đến Tiên Sơn, không thấy có ai xuất hiện, các cô cũng khó mà nói được đó là chuyện tốt hay chuyện xấu. ͏ ͏ ͏

- Mọi người nhìn xem, trên bờ có người. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên đột nhiên kêu lên. ͏ ͏ ͏

Mấy người Tĩnh Nguyệt nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy một cô bé đang đứng trên bờ ngoắc ngoắc tay. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Cô bé đang chào hỏi chúng ta sao? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Hẳn là vậy đi, trước tiên lên xem một chút. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tĩnh Nguyệt dẫn đầu đi lên bờ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả và Tô Kỳ đương nhiên cũng bay vào bờ. ͏ ͏ ͏

Khoảng cách này rất gần, đối với Thanh Liên đương nhiên cũng không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏

Bốn người bọn họ vừa lên bờ, cô bé kia liền cười nói: ͏ ͏ ͏

- Là Thánh nữ Thánh địa sao? ͏ ͏ ͏