Chương 1196: Vô Đề
Cô bé này cũng không lớn, chỉ lớn hơn Tiểu Sồ một chút. ͏ ͏ ͏
Cô bé mặc một bộ váy trắng, tay cầm đèn lồng, tóc không dài, nhưng lại đội một miếng vỏ trai nhỏ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Chúng tôi đúng là đến từ Thánh địa, tiểu Tiên tử làm thế nào mà biết được? ͏ ͏ ͏
Tiểu cô nương kia cười nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi là Bạch Tiên Tiên, các ngươi gọi Tiên Tiên là được. Tiên chủ sai tôi đến đón các người. ͏ ͏ ͏
Mấy người Tĩnh Nguyệt nhìn nhau một cái, các cô hoàn toàn không hiểu Tiên chủ là ai. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tiên Tiên tiểu Tiên tử, Tiên chủ của các người có nói tìm bọn tôi để làm gì không? ͏ ͏ ͏
Bạch Tiên Tiên nói: ͏ ͏ ͏
- Không có nói. Tôi chỉ là một thị nữ nhỏ, làm sao Tiên chủ có thể nói với tôi những chuyện này. ͏ ͏ ͏
Ngẫm lại cũng đúng, tiểu Tiên tử này rất yếu. ͏ ͏ ͏
Sau đó, mấy người Tĩnh Nguyệt chỉ có thể đi theo tiểu Tiên nữ này lên Tiên Sơn. ͏ ͏ ͏
Trên đường đi, Tĩnh Nguyệt hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tiểu Tiên nữ, tại sao trên đầu ngươi lại mang vỏ? ͏ ͏ ͏
Bạch Tiên Tiên nghe vậy lập tức lấy tay giữ vỏ, hình như sợ nó bị rơi ra. ͏ ͏ ͏
Nghĩ đến việc đã từng bị đụng phải rất nhiều lần, đây đã trở thành hành động thuộc về bản năng. ͏ ͏ ͏
- Bởi vì đây là vỏ của tôi đó. Có thể các người không nhìn ra, trước đây không lâu tôi còn là một con trai nhỏ, sau đó được Trí Tuệ lão nhân làm phép mới biến thành người, sau đó gia nhập Tiên Sơn bắt đầu tu luyện. ͏ ͏ ͏
Bạch Tiên Tiên nói. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏
- Nhưng tại sao chúng ta lại không nhìn ra được? ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, đây không phải là lúc để buông lỏng. Tiểu hồ ly Tô Kỳ không nhìn ra được, là bởi vì không để ý. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng đến Tiên Sơn, các cô không thể thả lỏng được. ͏ ͏ ͏
Nếu như một mình cô không nhìn ra được thì thôi đi, nhưng ngay cả sư tỷ cô cũng không nhìn ra là có vấn đề. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên tu vi thấp, đương nhiên là không nhìn ra được. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đứng một bên không nói gì, mặc kệ người khác có nhìn ra hay không, dù sao thì hắn cũng đã nhìn ra được. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng dù hắn có nhìn ra thì cũng sẽ không nói ra, cho nên mấy người Tô Kỳ chắc chắn sẽ không biết trước được. ͏ ͏ ͏
Nhưng đối với việc Trí Tuệ lão nhân thi pháp, Giang Tả không muốn nói gì cả. ͏ ͏ ͏
Dù sao Trí Tuệ lão nhân cũng đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong đó. ͏ ͏ ͏
Trai biến thành người, mười nghìn con không có nổi một. ͏ ͏ ͏
Cho nên thoạt nhìn cũng không có gì khác con người. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Bạch Tiên Tiên nói: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ nói tôi khá đặc biệt, cho nên người bình thường không thể nhìn ra được điều gì. ͏ ͏ ͏
Ừm, mấy người Tĩnh Nguyệt đều là người bình thường. ͏ ͏ ͏
Hoặc là nói ánh mắt của người bình thường. Nếu như không nói đến tốc độ tu luyện, như Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ đều có thể đánh được tất cả người trong Tiên Sơn. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên hỏi: ͏ ͏ ͏
- Trí Tuệ lão nhân lợi hại như thế sao? ͏ ͏ ͏
Nên biết, linh thú hóa hình là một chuyện vô cùng khó khăn. ͏ ͏ ͏
Rất nhiều linh thú cường đại đều không thể thực sự hóa hình. Mà linh thú này còn không hề có tu vi, đã được làm phép liền hóa hình, quả thực là khó lường. ͏ ͏ ͏
Bạch Tiên Tiên giữ chắc vỏ, cầm theo đèn lồng nói: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, Trí Tuệ lão nhân vô cùng bản lĩnh. Ngay cả Tiên chủ gặp ông ấy cũng phải gọi một tiếng tiền bối. ͏ ͏ ͏
Nghe Bạch Tiên Tiên nói như vậy, mấy người Tĩnh Nguyệt cũng có lý giải nhất định về Trí Tuệ lão nhân. ͏ ͏ ͏
Nói chung, không thể trêu vào người này. ͏ ͏ ͏
Cũng không biết so với sư bá của các cô thì thế nào. ͏ ͏ ͏
Sau đó, các cô cũng không xoắn xuýt về vấn đề này nữa. Tĩnh Nguyệt nhìn đèn lồng của Bạch Tiên Tiên, hỏi: ͏ ͏ ͏
- Bây giờ đang là ban ngày, tại sao tiểu Tiên nữ còn phải cầm theo đèn lồng? ͏ ͏ ͏
Bạch Tiên Tiên không quay đầu lại, ngược lại bước đi rất cẩn thận: ͏ ͏ ͏
- Bởi vì ở Tiên Sơn sẽ bị lạc đường, chỉ có đốt đèn lồng mới có thể tìm được đường. Cụ thể tôi cũng không biết, thế nhưng tất cả mọi người đều nói như vậy, tôi cũng không dám không nghe theo. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Nếu như không có đèn lồng, bị lạc đường thì thế nào? ͏ ͏ ͏
Bạch Tiên Tiên ngừng lại, hình như đang cố gắng nhớ lại, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi cẩn thận nhớ lại một chút. Hình như chưa có ai gặp phải chuyện này. Thế nhưng tôi thường nghe các sư huynh sư tỷ nói, bị lạc sẽ không về được nữa. ͏ ͏ ͏
Mấy người Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt đều khiếp sợ. Cho nên, nếu bọn họ không có ai dẫn đường, có phải là sẽ lạc đường ở chân núi Tiên Sơn không? ͏ ͏ ͏
Chuyện này cũng không phải là không có khả năng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả mặt không chút thay đổi đi theo sau. Hắn không muốn nói gì cả. ͏ ͏ ͏
Chỉ là một trò bịp nho nhỏ mà thôi. ͏ ͏ ͏
Sau đó, bọn họ đi theo Bạch Tiên Tiên đi tới một ngã rẽ đôi, cả hai đều là đường lên núi. ͏ ͏ ͏
Bạch Tiên Tiên ngừng lại. ͏ ͏ ͏
Sau đó, cô ấy quay sang nói với Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Tiên chủ nói, nam bên trái nữ bên phải. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"???" ͏ ͏ ͏