Chương 1197: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1197: Vô Đề

Giang Tả nghe được câu này có hơi mờ mịt, lúc nào rồi còn nam trái nữ phải? ͏ ͏ ͏

Là ai đặt ra quy định tồi tệ này? ͏ ͏ ͏

Hơn nữa hai con đường này dẫn tới hai chỗ khác nhau đấy. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng kinh ngạc, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Chúng ta đến cùng nhau, lẽ nào không thể cùng nhau đi lên sao? ͏ ͏ ͏

Bạch Tiên Tiên lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không thể. Tiên chủ đã đặc biệt dặn dò, tôi cũng không hiểu là ý gì. Bình thường không có trường hợp chia ra như thế này. ͏ ͏ ͏

Bạch Tiên Tiên suy nghĩ một chút, lát nói: ͏ ͏ ͏

- Được rồi, Tiên chủ đã dặn dò, không cần phải lo lắng gì về an toàn cả. Cái tên Thánh địa còn lớn hơn các người nghĩ, Tiên Sơn vẫn chưa đến mức làm ra mấy chuyện ngu xuẩn đâu. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Nhưng mà... ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Không có chuyện gì, có thể là có liên quan đến thân phận của mọi người. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cũng không muốn liên lụy đến Tô Kỳ. Đương nhiên, cuối cùng là ai liên lụy ai còn chưa biết được. ͏ ͏ ͏

Nhưng hiện tại, hắn rõ ràng làm liên lụy đến sự lựa chọn của Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Nhưng Giang Tả quả thực cũng muốn đi bên trái, mà bên phải cũng không phải là vấn đề lớn. ͏ ͏ ͏

Bởi vì hắn không cảm thấy có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏

Nếu có nguy hiểm, hắn sẽ cảm giác được. ͏ ͏ ͏

Những thứ khác không nói, kêu Tô Kỳ triệu hoán Tiểu Dã miêu thì không thành vấn đề. ͏ ͏ ͏

Bởi vì nguyên nhân lần trước, Tiểu Dã miêu đã tỉnh lại, bây giờ có thể triệu hoán ra được chân thân. ͏ ͏ ͏

Mà Tô Kỳ có Thất Tình Lục Dục thạch, hoàn toàn không có vấn đề gì cả. ͏ ͏ ͏

Chỉ cần mấy người Tĩnh Nguyệt ở bên cạnh Tô Kỳ, nhất định sẽ không có chuyện gì. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cũng nói: ͏ ͏ ͏

- Yên tâm đi, em rể đâu phải trẻ con. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên cũng nói: ͏ ͏ ͏

- Giang đại ca bây giờ rất mạnh, sư tỷ không cần lo lắng. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Tô Kỳ cũng thỏa hiệp, có điều vừa định dặn Giang Tả có chuyện thì tìm mình, cô lại bất đắc dĩ phát hiện ở đây không có tín hiệu. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tô Kỳ chỉ có thể dặn dò Đoạn Kiều: ͏ ͏ ͏

- Nếu các người gặp nguy hiểm, nhớ phải tìm đến chúng ta trước. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều đương nhiên đồng ý: ͏ ͏ ͏

- Vâng, nữ chủ nhân. ͏ ͏ ͏

Hồng Thự cũng vui vẻ kêu một tiếng: ͏ ͏ ͏

- Cạc. ͏ ͏ ͏

Những người khác đương nhiên không biết Hồng Thự có ý gì. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng Hồng Thự vui vẻ là thật. ͏ ͏ ͏

Nữ chủ nhân không có ở đây, cô gái kia cũng không, nó căn bản là an toàn. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Giang Tả phất tay với các cô một cái, đi về phía bên trái. ͏ ͏ ͏

Mấy người Tô Kỳ cũng đi theo Bạch Tiên Tiên sang con đường bên phải. ͏ ͏ ͏

Đi một lát, Giang Tả ngừng lại. ͏ ͏ ͏

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía con đường mình đang đi, cười nói: ͏ ͏ ͏

- Trí Tuệ lão nhân, cuối cùng lại gặp mặt rồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả biết Trí Tuệ lão nhân. Đây là một lão nhân vô cùng đặc biệt. ͏ ͏ ͏

Hắn ta rất mạnh sao? ͏ ͏ ͏

Bình thường thôi, thế nhưng hắn ta thực sự biết rất nhiều thứ. ͏ ͏ ͏

Điều thú vị hơn chính là những thứ mà hắn ta sưu tầm. Có lẽ nên nói những cuốn sách mà hắn ta sưu tầm rất thú vị. ͏ ͏ ͏

Lần này Giang Tả muốn đi xem cho kỹ một chút. ͏ ͏ ͏

Đời trước không có nhiều thời gian, hơn nữa hắn cũng không thích những cuốn sách này. ͏ ͏ ͏

Vậy nếu đời trước năng lực của hắn không mạnh mẽ, hắn còn có thể gặp được Trí Tuệ lão nhân sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả cảm thấy vấn đề không lớn. Dù sao khi lần đầu tiên tới nơi này, hắn cũng không đủ mạnh. Khi đó còn chưa khai chiến với những người ở Tu Chân giới đó. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cười cười rồi cất bước đi. ͏ ͏ ͏

Tiên Sơn rất lớn, đệ tử cũng không ít, thế nhưng ở đây, Giang Tả không nhìn thấy một ai cả. ͏ ͏ ͏

Bởi vì tất cả các đệ tử đều tập trung ở con đường mà Tô Kỳ đi kia. ͏ ͏ ͏

Còn về Tiên chủ gì đó kia, hắn ta quả thực rất mạnh. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng tình trạng của hắn ta rất kỳ quái. ͏ ͏ ͏

Đời trước khi Giang Tả tới, hắn ta giống như bị vây khốn. ͏ ͏ ͏

Hiện tại chắc cũng thế đi. ͏ ͏ ͏

Cho nên dù cho hắn ta có cường đại hơn nữa, thì cũng chẳng làm gì được. ͏ ͏ ͏

Giang Tả từng bước đi lên Tiên Sơn. Đây là đường núi, có đoạn có bậc thang có đoạn không. Thế nhưng nó cũng không ảnh hưởng đến bước chân của Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Bước đi của hắn không nhanh không chậm, thế nhưng hắn biết không lâu nữa là hắn có thể đi tới nơi ở của Trí Tuệ lão nhân. ͏ ͏ ͏

Chẳng qua, khi hắn đi đến giữa sườn núi, đột nhiên chợt ngừng lại. ͏ ͏ ͏

Trên con đường núi lẽ ra không có ai này, bất ngờ xuất hiện một người. ͏ ͏ ͏

Là một cậu bé. Nó đang ngồi xổm bên bụi cỏ. ͏ ͏ ͏

À, không phải là đang đi đại tiện, mà là đang quan sát một số thứ gì đó. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không vội vã đi về phía trước, mà là đi tới chỗ cậu bé. Sau khi đi tới hắn mới phát hiện cậu bé đang quan sát kiến. ͏ ͏ ͏

Kiến Tiên Sơn, chắc cũng không phải kiến bình thường đúng không? ͏ ͏ ͏

Đương nhiên là không bình thường, Giang Tả liếc mắt nhìn đã biết, trên người những con kiến này đều mang theo linh khí yếu ớt. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa còn có độc. ͏ ͏ ͏

Lúc này, cậu bé đưa tay muốn bắt kiến. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lên tiếng: ͏ ͏ ͏

- Ngươi sẽ hại chết chúng nó đấy. ͏ ͏ ͏