Chương 1198: Vô Đề
Cậu bé đột nhiên nghe được tiếng Giang Tả, lại càng hoảng sợ, rồi trực tiếp ngồi bệt xuống đất. ͏ ͏ ͏
Sau đó, cậu bé kêu lên: ͏ ͏ ͏
- Anh, anh đừng có đến gần tôi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng không có suy nghĩ lại gần mà chỉ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Chất độc trên người cậu sắp phát tác, sắp chết rồi. ͏ ͏ ͏
Nghe Giang Tả nói, cậu bé kia nhìn hắn với vẻ khó tin, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy anh còn không mau chạy đi. ͏ ͏ ͏
Cậu bé kia hơi quật cường, cũng có chút không cam lòng. ͏ ͏ ͏
Nó nhìn Giang Tả, Giang Tả đương nhiên cũng nhìn nó. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng không để ý đến chất độc gì đó, hắn chỉ tò mò sao người này vẫn sống được. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa cậu bé này hẳn là phải rất đau đớn mới đúng, nhưng hắn lại không hề nghe thấy nó kêu đau. ͏ ͏ ͏
Rất hiếm thấy. ͏ ͏ ͏
Giang Tả quay sang nói với nó: ͏ ͏ ͏
- Ba phút, nếu trong ba phút mà không áp chế được độc của cậu, cậu chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ. ͏ ͏ ͏
Cậu bé nhìn chằm chằm Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi biết, tôi không sợ, không sợ chút nào. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ồ một tiếng, nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi có thể cứu cậu. Cậu nói sợ đi, tôi sẽ cứu cậu. ͏ ͏ ͏
Cậu bé không hề tin tưởng: ͏ ͏ ͏
- Tôi không phải trẻ lên ba, anh đi mà lừa trẻ con. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
- Cậu đã từng bị người nào chạm qua chưa? ͏ ͏ ͏
Nghe được câu này, viền mắt cậu bé đỏ lên, nước mắt như thể sắp chảy xuống. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà nó vẫn cố gắng nhịn được: ͏ ͏ ͏
- Ai muốn người khác chạm vào chứ? Tôi cũng đâu phải trẻ con, không cần người ta chạm vào, không cần người ta an ủi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn vị trí của con kiến lúc trước, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Vừa rồi cậu rất muốn chạm vào chúng nó đúng không? Thực ra cậu có thể chạm vào thực vật, độc của cậu không đến mức truyền sang thực vật. ͏ ͏ ͏
Chất độc trên người cậu bé này rất kỳ lạ, chỉ cần là sinh vật có máu thịt chạm vào sẽ bị chất độc nhiễm vào và tử vong. ͏ ͏ ͏
Cũng may một khi người chết, chất độc này sẽ không truyền nhiễm nữa, nếu không cậu bé này đã sớm bị người ta giết rồi. ͏ ͏ ͏
Bởi vì nguồn gốc của nó là chất kịch độc gần như không thể giải được. ͏ ͏ ͏
Loại độc này được gọi là vô căn. ͏ ͏ ͏
Độc này là trời sinh, mà người trúng độc không thể sống quá chín tuổi. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng đại đa số đều chết lúc ba tuổi, mà cậu bé này ít nhất phải tám tuổi, nếu như đó không phải là kỳ tích, thì chắc chắn là có người hao phí vô số tinh lực vì nó. ͏ ͏ ͏
Đối mặt với lời nói của Giang Tả, cậu bé muốn phản bác lại, nhưng cuối cùng lại không nói được gì. ͏ ͏ ͏
Sau đó, nó nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi muốn trước khi chết đụng thử xem. Tôi không để chạm vào người khác, thế nhưng tôi chỉ muốn... ͏ ͏ ͏
Lúc cậu bé chưa nói hết, nó cảm giác đầu mình bị người ta vỗ, nó cảm thấy có người chạm vào đầu mình. ͏ ͏ ͏
Loại cảm giác này thật xa lạ, thật kỳ quái. ͏ ͏ ͏
Nó lớn đến ngần này vẫn chưa từng cảm nhận được loại cảm giác như vậy. ͏ ͏ ͏
Hình như mình được chạm vào. ͏ ͏ ͏
Lúc nó ngẩng đầu lên, thấy người đàn ông không chút biểu cảm, vẻ mặt lạnh lùng trước mặt lại đang đặt tay lên đầu nó. ͏ ͏ ͏
Thì ra là loại cảm giác này. Thì ra cảm giác được người khác xoa đầu là như thế. ͏ ͏ ͏
Nó cảm thấy trước khi chết mình có thể được chạm vào, thật là tốt. ͏ ͏ ͏
Bởi vì người chạm vào nó, chỉ biết sẽ... ͏ ͏ ͏
Nghĩ đến đây, cậu bé liền hoảng sợ lui ra: ͏ ͏ ͏
- Anh, anh, anh sao lại dám chạm vào tôi? ͏ ͏ ͏
Giang Tả thu tay về, mặt không chút thay đổi nói: ͏ ͏ ͏
- Tóc dầu quá, phải đi rửa tay. ͏ ͏ ͏
Sau đó, hắn nhìn cậu bé, nói: ͏ ͏ ͏
- Chạm vào cậu thì sao? Không phải cậu muốn cảm nhận một chút sao? ͏ ͏ ͏
- Anh, anh, anh thế mà không, thế mà không, không việc gì ͏ ͏ ͏
Cậu nhóc có chút khó tin. ͏ ͏ ͏
Nó chỉ biết từ nhỏ mình không thể được chạm vào ai, chạm vào liền chết. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa còn chết rất nhanh. ͏ ͏ ͏
Đâu có giống như người trước mặt này, không hề bị sao cả, lại còn ghét bỏ đầu nó đầy dầu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn cậu bé nói: ͏ ͏ ͏
- Một phút cuối cùng rồi, cậu sắp phải chết rồi. Có muốn nói cậu sợ không? Nói sợ tôi liền cứu cậu. ͏ ͏ ͏
Cậu bé sững sờ nhìn Giang Tả, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi rất sợ, thế nhưng tôi không nói, không thể nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Nhưng cậu đã nói rồi. ͏ ͏ ͏
Cậu bé: ͏ ͏ ͏
- Không có, tôi không có nói đâu. Không thể nói được, nói ra cha sẽ tự trách mình, sẽ lén lau nước mắt. Tôi không thể nói gì hết. Tôi rất khỏe. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đi trên đường, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Ở bên cạnh tôi, tôi có thể kéo dài tính mạng cho cậu. ͏ ͏ ͏
Cậu bé không tin, thế nhưng vẫn đi theo hắn. Người này không giống những người khác, ít nhất là sẽ không sợ nó. ͏ ͏ ͏
Trò chuyện cũng tốt. ͏ ͏ ͏
Thấy cậu bé đi theo tới, Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
- Cậu tên gì? ͏ ͏ ͏
- Mục Minh Châu, vậy anh tên gì? ͏ ͏ ͏
Mục Minh Châu hỏi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏
Với những tu luyện giả không liên quan đến Tô Kỳ, Giang Tả thường sử dụng tên này. ͏ ͏ ͏
Cậu bé này ở đây, đương nhiên xem như tu luyện giả. ͏ ͏ ͏
Mục Minh Châu tò mò nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi nhớ là đã từng nghe tên của anh rồi. ͏ ͏ ͏
- Vậy sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả thuận miệng nói. ͏ ͏ ͏