Chương 1200: Vô Đề
Lúc này, Ngọc Đồng mới nhìn về phía Mục Minh Châu, hỏi: ͏ ͏ ͏
- Minh Châu, con cảm giác thế nào rồi? ͏ ͏ ͏
Dứt lời cô ấy liền đi tới chạm vào nó. ͏ ͏ ͏
Cách kiểm tra Vô Căn độc tốt nhất chính là chạm vào một chút. ͏ ͏ ͏
Nhưng việc này lại hù dọa Mục Minh Châu. Nó lập tức lui về phía sau: ͏ ͏ ͏
- Đại thẩm, thẩm làm gì thế? ͏ ͏ ͏
Nếu như đụng phải, sẽ chết đó. ͏ ͏ ͏
Ngọc Đồng cũng cảm thấy mình điên rồi, lại muốn tự mình thử. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng nếu không thử làm sao biết được độc đã giải hay chưa? ͏ ͏ ͏
Sau đó, Ngọc Đồng hỏi vừa rồi đã xảy ra chuyện gì. ͏ ͏ ͏
Chờ Mục Minh Châu trả lời xong, Ngọc Đồng hoàn toàn không hiểu. Không có bất kỳ động cơ, không có bất kỳ yêu cầu gì, hắn cứ thế giúp giải Vô Căn độc sao? ͏ ͏ ͏
Việc này cô ấy phải quay về nói chuyện với sư huynh mới được. ͏ ͏ ͏
Nhắc đến sư huynh, Ngọc Đồng vội vàng liên lạc với hắn ta, lúc này có lẽ hắn ta đang tìm kiếm đến phát điên rồi. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Quả thực Giang Tả đã trị Vô Căn độc của Mục Minh Châu. ͏ ͏ ͏
Việc này hắn chẳng thèm nói dối. ͏ ͏ ͏
Với hắn, giải Vô Căn độc quả thực rất đơn giản. ͏ ͏ ͏
Hắn có Tiên Thiên tam khí, gần như không độc nào không giải được. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, có một số loại độc tương đối đặc thù, dù là Tiên Thiên tam khí cũng sẽ gặp khó khăn. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng giải Vô Căn độc thì không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏
Nhưng nếu Vô Căn độc đột biến, thì việc này quả thực khó khăn. ͏ ͏ ͏
Muốn giải được cũng không phải không thể, nhưng nó lại không đơn giản như vậy. ͏ ͏ ͏
Còn nếu Giang Tả đã cho rằng phức tạp, thì chẳng khác nào là không giải được. ͏ ͏ ͏
Cứu Mục Minh Châu, Giang Tả không nể mặt bất cứ kẻ nào, cũng không cần phải nể mặt kẻ khác. ͏ ͏ ͏
Hoàn toàn là do bản thân hắn muốn cứu, cho nên hắn không cần bất cứ thù lao gì. Chuyện hắn muốn làm đương nhiên hắn sẽ không để ý những thứ khác. ͏ ͏ ͏
Chuyện hắn không muốn làm rất ít người có thể làm hắn dao động. ͏ ͏ ͏
Rời khỏi hai người kia, Giang Tả tiếp tục đi về phía trước. ͏ ͏ ͏
Thực ra hắn không để ý tại sao mấy người này lại ở đây, vì việc này không liên quan đến hắn. ͏ ͏ ͏
Chuyện này quả thực không liên quan đến Giang Tả, nhưng lại có liên quan đến người khác. ͏ ͏ ͏
Lúc này, trong khu phố của Tiên Sơn, một đạo sĩ đang bày quầy hàng đột nhiên hơi sửng sốt. ͏ ͏ ͏
- Duyên đã đứt, lại tiếp tục? ͏ ͏ ͏
Đạo sĩ nhíu mày: ͏ ͏ ͏
- Người sói kia đến rồi sao? ͏ ͏ ͏
Sau đó, đạo sĩ cười nói: ͏ ͏ ͏
- Duyên, quả thực tuyệt không thể tả. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Ở giữa đường lên Tiên Sơn, Mục Tam Sinh run run tay muốn chạm vào con trai mình. ͏ ͏ ͏
Hai sư muội đứng bên cạnh hắn ta, các cô ai cũng mang vẻ mặt khẩn trương, rất sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. ͏ ͏ ͏
Nhưng bọn họ đã thử rồi, quả thực có linh thú chạm phải Mục Minh Châu, hơn nữa vẫn bình an vô sự. ͏ ͏ ͏
Lúc này, tay của Mục Tam Sinh rốt cuộc cũng chạm vào Mục Minh Châu. ͏ ͏ ͏
Không có bị thương, không bị lây độc, không có việc gì. ͏ ͏ ͏
Thực sự không có việc gì. ͏ ͏ ͏
Giờ khắc này, viền mắt Mục Tam Sinh ươn ướt, không nói hai lời ôm lấy Mục Minh Châu vào lòng. ͏ ͏ ͏
Hắn ta không nói gì nhưng nước mắt đã chảy đầy mặt. ͏ ͏ ͏
Mục Tam Sinh khóc. ͏ ͏ ͏
Tỷ muội Ngọc Đồng cũng ôm lấy Mục Minh Châu khóc nức nở. ͏ ͏ ͏
Mấy năm nay mọi thứ đều đáng giá. ͏ ͏ ͏
Mục Minh Châu là người khóc to nhất. ͏ ͏ ͏
Nó, rốt cuộc nó đã có thể giống như một đứa trẻ bình thường rồi. ͏ ͏ ͏
Nó, đã không còn đặc biệt nữa. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Mục Tam Sinh hỏi: ͏ ͏ ͏
- Vị Phá Hiểu đạo hữu kia đâu? ͏ ͏ ͏
Ngọc Đồng lắc đầu, cô ấy cũng không biết. ͏ ͏ ͏
Người kia biến mất quá nhanh, căn bản không cho cô có cơ hội nói chuyện. ͏ ͏ ͏
Mục Tam Sinh nắm chặt hai tay. Hắn ta không thể hiểu được Phá Hiểu. Phá Hiểu có năng lực mà hắn ta không thể tưởng tượng được. ͏ ͏ ͏
Thực ra đối phương chỉ cần nói với hắn là có cách trị hết độc cho con trai hắn. ͏ ͏ ͏
Như thế kêu Mục Tam Sinh làm gì hắn ta cũng đều đồng ý. ͏ ͏ ͏
Cho dù là kêu hắn ta cả đời này làm nô bộc, hắn ta cũng sẽ không nhíu mày. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng, lại chẳng có gì cả. ͏ ͏ ͏
Người kia chưa từng muốn gì, giống như chỉ thực sự tiện tay mà thôi. ͏ ͏ ͏
Nhưng cho dù đối phương có tiện tay thế nào, thì việc này đối với Mục Tam Sinh đều là hy vọng xa vời ở kiếp này. ͏ ͏ ͏
Hắn ta muốn báo đáp, thế nhưng không biết tìm ai báo đáp. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Mục Tam Sinh nghĩ đến túi gấm trên người. Hắn ta không nói hai lời liền trực tiếp mở ra. ͏ ͏ ͏
Cái này không biết là của ai cho hắn ta, kêu hắn ta muốn mở lúc nào thì mở. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, Mục Tam Sinh đã mở túi gấm ra. ͏ ͏ ͏
Bên trong có ghi mấy chữ: Tiên Sơn hậu, kim sinh hải, minh tâm kiến tính. ͏ ͏ ͏
Ngọc Đồng hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sư huynh, đây là có ý gì? ͏ ͏ ͏
Mục Tam Sinh lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không biết, nhưng hẳn là bảo chúng ta đi lên hậu sơn Tiên Sơn. Còn về Minh tâm kiến tính, ý là có cơ hội báo ân sao? ͏ ͏ ͏
Không ai hiểu điều này, thế nhưng họ vẫn làm theo lời trong túi gấm. ͏ ͏ ͏
Dù sao bọn họ cũng được chỉ dẫn như vậy. ͏ ͏ ͏
Tiên Sơn chưa từng có người lên, thế nhưng bọn họ lại cứ thế đi lên. ͏ ͏ ͏
Có thật là giống như lời người kia nói, nó đã mang lại cho họ may mắn lớn. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng người kia là ai, bọn họ lại không biết. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏