Chương 1201: Vô Đề
Lúc này, Tô Kỳ và những người khác được đưa đến đường phố rồi. ͏ ͏ ͏
Ở đây cũng giống như ở Cổ Nhai, tất cả đều là tu luyện giả mà thôi. ͏ ͏ ͏
Sự xuất hiện của mấy người Tô Kỳ cũng không khiến cho bất kỳ kẻ nào chú ý. ͏ ͏ ͏
Bởi vì gần như tất cả đều giống nhau. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt hỏi Bạch Tiên Tiên: ͏ ͏ ͏
- Tiểu Tiên nữ, chúng ta trực tiếp đi gặp Tiên chủ sao? ͏ ͏ ͏
Bạch Tiên Tiên cất đèn lồng xong, phủi phủi tay nói: ͏ ͏ ͏
- Chắc chắn là không phải rồi. Tiên chủ nói, việc đầu tiên của các người chính là tìm được ngài ấy. Đây là khảo nghiệm. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cùng kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Đây là khảo nghiệm gì vậy? ͏ ͏ ͏
Bạch Tiên Tiên lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Việc này tôi cũng không biết. Nhiệm vụ của tôi hoàn thành rồi, tiếp đó dựa vào chính các người thôi. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Bạch Tiên Tiên chỉ vào một loạt đèn lồng bên cạnh, nói: ͏ ͏ ͏
- Được rồi, nếu các người muốn đi ra ngoài, nhớ mang theo đèn lồng, nếu không sẽ bị lạc đường. Tôi phải đi về tu luyện, sẽ không đi cùng các người nữa. À, là Tiên chủ không cho phép, chứ tôi cũng rất thích mấy vị tỷ tỷ kia đấy. ͏ ͏ ͏
Thực ra cô ấy rất thích mấy vị tỷ tỷ này, ít nhất họ sẽ không đụng vào vỏ của cô ấy, các sư huynh sư tỷ thật là bất lịch sự. ͏ ͏ ͏
Mấy người Tĩnh Nguyệt cũng phất tay: ͏ ͏ ͏
- Tạm biệt tiểu tiên nữ, có cơ hội sẽ mời cô ăn hải sản, ví dụ như thịt trai, vô cùng tươi ngon, cô nhất định sẽ thích. ͏ ͏ ͏
Bạch Tiên Tiên làm mặt quỷ với Tĩnh Nguyệt, sau đó liền chạy đi. ͏ ͏ ͏
Cô mới không thèm ăn hải sản. ͏ ͏ ͏
Nói gì thì cũng là đồng bào. ͏ ͏ ͏
Bạch Tiên Tiên đi rồi, Tĩnh Nguyệt liền quay sang nói với Tô Kỳ và Thanh Liên: ͏ ͏ ͏
- Đi thôi, đi dạo một chút. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Người ở đây rất nhiều, nếu hỏi đường có hỏi được không? ͏ ͏ ͏
Thanh Liên nói: ͏ ͏ ͏
- Hỏi đường có lẽ chỉ hỏi được manh mối thôi đúng không? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cười nói: ͏ ͏ ͏
- Đừng để ý nhiều như vậy, chơi trước đã, chơi vui rồi lại nói. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tĩnh Nguyệt quay sang hỏi Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
- Không cần quá để ý đến tiểu Giang. Thực lực của hắn rất mạnh, hơn nữa bên cạnh còn có khí linh lợi hại như vậy. Dù có lo cũng là hắn lo cho em. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Em không lo những thứ khác mà lo anh ấy chưa quen thuộc chuyện giới tu luyện. Cơ bản nhất là lễ phép, anh ấy vẫn luôn gọi tên của sư bá. Đôi khi nhìn thấy đại lão cũng đều thờ ơ. Nếu ai không biết còn tưởng anh ấy mới là đại lão. Em có thể không lo lắng sao? ͏ ͏ ͏
Tinh Nguyệt nhìn bốn phía một chút, thờ ơ nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu tiểu Giang thực sự là đại lão thì sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy có phải là anh ấy trâu già gặm cỏ non không? Em còn trẻ như vậy. Phi phi phi, Tả ca và em lớn lên cùng nhau, chuyện của anh ấy làm sao mà em không biết được? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt trợn trắng mắt. Chuyện của em, không phải là Giang Tả cũng không biết đấy à? ͏ ͏ ͏
Ặc, nghĩ tới đây, Tĩnh Nguyệt liền ngây người. Đúng vậy, chuyện của Tiểu oán phụ, Giang Tả không biết. ͏ ͏ ͏
Cho nên nếu quả thực Giang Tả không bình thường, làm sao hắn có thể không biết vợ mình là tu luyện giả? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt thoáng mờ mịt. ͏ ͏ ͏
Nhưng cô ấy cũng không nghĩ nhiều, đến lúc đó rồi nói. ͏ ͏ ͏
Nhưng Tĩnh Nguyệt vẫn không nhịn được hỏi một câu: ͏ ͏ ͏
- Nếu như tiểu Giang là do người khác giả trang thành, em có thể nhận ra không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ trợn trắng mắt, tùy tiện nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, chuyện này đừng có nói xàm, nếu Tả ca bị đoạt xá, em có thể nhận ra ngay. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt không tin: ͏ ͏ ͏
- Có khoa trương đến thế không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, nhưng mà chuyện này đâu có khoa trương thế đâu. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt hỏi: ͏ ͏ ͏
- Có căn cứ không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không có, chỉ là cảm giác thôi. Em chắc chắn sẽ không nhận nhầm. Cho dù thoạt nhìn không ra, thế nhưng chỉ cần em chạm vào anh ấy, ai giả trang cũng không thể trốn tránh được. Đây là Tiên Thiên kỹ năng của em. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói với vẻ mặt vô cùng tự hào. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên hoàn toàn không hiểu, chuyện này rất đáng tự hào sao? ͏ ͏ ͏
Nhưng mà cô quả thực không có thiên phú này. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên cô cũng có một điều nghi ngờ, đó chính là có phải tất cả những người đã kết hôn đều có khả năng này không? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt đương nhiên là mang theo thái độ nghi ngờ. Nếu khả năng này là thật, thì cũng quá khoa trương đi. ͏ ͏ ͏
Đồng thời cũng quá xui xẻo. Khó mà có được tài năng thiên phú, thế mà lại là cái loại thiên phú vô dụng này. ͏ ͏ ͏
Có điều chỉ cần không nhận nhầm là được. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tĩnh Nguyệt liền mặc kệ, chỉ nói: ͏ ͏ ͏
- Đi thôi, đi chung quanh xem. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đi theo hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, chị nghĩ tên Tiên chủ kia có ý gì? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Khó nói. ͏ ͏ ͏
Quả thực rất khó nói, dẫn người lên là có ý tốt, sau đó lại không gặp là có ý gì? ͏ ͏ ͏