Chương 1202: Vô Đề
Ra oai phủ đầu sao? ͏ ͏ ͏
Là Tiên chủ Tiên Sơn mà còn không phóng khoáng đến thế sao? ͏ ͏ ͏
Các cô chẳng qua chỉ là mấy tiểu bối rất nhỏ mà thôi, không cần thiết phải làm khó thế này chứ? ͏ ͏ ͏
Thế nhưng khảo nghiệm có phải là quá đặc biệt không? ͏ ͏ ͏
Loại khảo nghiệm tìm người này của Tiên chủ đúng là rất khác biệt. ͏ ͏ ͏
- Có thể Tiên Sơn này có thâm ý khác. Nói chung cứ chơi một lần rồi nói tiếp, đừng nóng vội hỏi người khác. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ và Thanh Liên gật đầu. ͏ ͏ ͏
Ở đây thực sự có rất nhiều thứ, đồ ăn đồ dùng đều có, hơn nữa còn rất không tầm thường. Thức ăn cũng đều là các loại linh vật, bất cứ thứ gì cũng có hiệu quả nhất định với con người. ͏ ͏ ͏
- Nhìn xem nhìn xem, tiên tiên quả Sơn một quả tầm vạn vật, hai quả định chúng sinh, ba quả phán sinh tử. Những sản phẩm bổn đạo làm ra này đều là tinh phẩm. Tiên quả hiếm thấy, tiên quả trong một vạn mới có một, bây giờ bổn đạo xả kho bán phá giá, tiên quả tốt nhất đây. Đi ngang qua tuyệt đối đừng bỏ qua. ͏ ͏ ͏
m thanh rao lớn bỗng nhiên truyền vào tai mấy người Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏
Điều này khiến Tĩnh Nguyệt nổi lên thích thú. ͏ ͏ ͏
Sau đó, cô ấy nhìn quanh, cuối cùng thấy một đạo sĩ. Vị đạo sĩ này bày quầy hoa quả, la hét rất có sức. ͏ ͏ ͏
- Chúng ta qua xem một chút. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên tò mò: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, tại sao lại phải qua đó? Vừa nhìn là biết lừa đảo rồi. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt ngoái đầu nhìn lại cười, nhìn Thanh Liên nói: ͏ ͏ ͏
- Chuyện bất thường chắc chắn có bí ẩn. ͏ ͏ ͏
Ở trên Tiên Sơn mà hét to như vậy, lại còn bán tiên quả cực phẩm, còn bày ra sạp bán, đây tuyệt đối không phải chuyện bình thường. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa người trên Tiên Sơn không hề ngăn cản, việc này lại càng không bình thường. ͏ ͏ ͏
Nói một cách đơn giản, Tĩnh Nguyệt nghĩ vị đạo sĩ này rất có vấn đề. ͏ ͏ ͏
Đã có vấn đề, như vậy nếu không qua xem một chút thì thật xin lỗi thân phận Thánh nữ của cô ấy. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lại cau mày. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, chị cũng biết là có vấn đề sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Thực ra chị không suy nghĩ nhiều như thế. Chẳng qua chỉ cảm thấy đạo sĩ này nhìn rất quen mắt, hình như đã từng gặp ở đâu đó rồi. Thế nhưng nghĩ mãi vẫn không ra. Thật là kỳ quái. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt đương nhiên cũng nghe thấy, liền nói: ͏ ͏ ͏
- Vị đạo sĩ này tuyệt đối không tầm thường. Đào, nhất định phải đào ra được vật gì đó. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ và Thanh Liên gật đầu. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng không xác định được lời Tĩnh Nguyệt nói có thật hay không, thế nhưng nhìn qua thực sự có vấn đề. ͏ ͏ ͏
Nhất là Tô Kỳ. Không có Giang Tả ở đây, đương nhiên cô cũng nghĩ rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Nơi này chính là Tiên Sơn đấy. ͏ ͏ ͏
Làm gì có ai ở trên Tiên Sơn mà hét tiên quả cực phẩm chứ! ͏ ͏ ͏
Ngươi không sợ bị người ta đánh chết sao? ͏ ͏ ͏
Gạt người cũng đừng có gạt như thế chứ? ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, mấy người Tĩnh Nguyệt đã đi đến trước mặt đạo sĩ. Đạo sĩ đang hét to, thấy mấy người Tĩnh Nguyệt liền hơi sửng sốt. ͏ ͏ ͏
Chủ yếu là do nhìn thấy Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Lúc này, hắn muốn thu dọn đồ đạc chạy luôn. ͏ ͏ ͏
Có điều hắn ta nhìn lại lại không phát hiện thấy bóng dáng của tên hung ác kia, thoáng cái liền yên tâm lại. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần tên hung thần kia không ở đây, tất cả đều tốt đẹp. ͏ ͏ ͏
Ngoại trừ tên hung thần kia, việc buôn bán của hắn ta sẽ không bị thua lỗ. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, cũng phải cẩn thận cả đạo lữ của tên hung thần đó. ͏ ͏ ͏
Dù sao cũng là đạo lữ của hung thần. ͏ ͏ ͏
Đạo sĩ yên lòng, trực tiếp nghênh đón: ͏ ͏ ͏
- Ba vị tiểu hữu, có vừa ý tiên quả cực phẩm không? Quả nhiên thật tinh mắt, tiên quả ở đây của chúng ta đều là tiên quả cực phẩm, những người đã từng mua chưa một ai nói không tốt cả. Lúc tôi bán pháp bảo cũng vậy, có người mua một lần liền muốn mua lần thứ hai. Thậm chí còn chỉ mua pháp bảo của tôi. ͏ ͏ ͏
Lúc này, đạo sĩ nhìn về phía Tô Kỳ, hỏi: ͏ ͏ ͏
- Có đúng không vị tiểu hữu này? ͏ ͏ ͏
Vẻ mặt Tô Kỳ mờ mịt, sau đó khó hiểu hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối quen biết tôi? ͏ ͏ ͏
Đạo sĩ nhìn Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Không phải là cô đã dùng linh dịch chân thực sao? Dùng có tốt không? ͏ ͏ ͏
- À? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Cái đó là do tiền bối bán sao? Tôi vẫn cho rằng đó là hàng giả nên vẫn chưa từng thử. Chẳng lẽ không phải là hàng giả sao? ͏ ͏ ͏
Đạo sĩ: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Sau đó, đạo sĩ không xoắn xuýt vấn đề này nữa, quay sang nói với Tinh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
- Tiểu hữu, tiên quả của bổn đạo chỉ bán cho người có duyên. Cô đã đi tới trước mặt bản đạo, chính là có duyên với bản đạo. Loại duyên phận này, tiểu hữu không thể bỏ qua được. ͏ ͏ ͏
Mặc dù Tĩnh Nguyệt tò mò chuyện Tô Kỳ, nhưng cũng không hỏi vào lúc này, mà quay sang hỏi đạo sĩ: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối nói, không biết tiên quả cực phẩm của tiền bối giá bao nhiêu? ͏ ͏ ͏
Đạo sĩ vươn ba ngón tay, dáng vẻ cao thâm khó lường nói: ͏ ͏ ͏
- Số này. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nhìn động tác tay của đạo sĩ có vẻ do dự. ͏ ͏ ͏
Ba ngón tay? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt không biết điều này có nghĩa như thế nào nhưng đi mua đồ tất nhiên phải mặc cả. ͏ ͏ ͏
Bất kể là bao nhiêu tiền, trước chém hai ngón đi. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tĩnh Nguyệt vươn tay ấn hai ngón tay của đạo sĩ xuống rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Con số này thì sao? ͏ ͏ ͏
Chà, rất hoàn hảo. ͏ ͏ ͏
Điều mà Tĩnh Nguyệt không ngờ tới là khi tay cô chuẩn bị chạm vào vị đạo sĩ, liền theo bản năng chuyển thành tát một cái. ͏ ͏ ͏