Chương 1212: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 5 lượt đọc

Chương 1212: Vô Đề

Trí Tuệ lão nhân là một người mà ngay cả Tiên chủ cũng phải nhún nhường. ͏ ͏ ͏

Hoa Hinh hoàn toàn không thể hiểu được. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Hoa Hinh hỏi: ͏ ͏ ͏

- Tiền bối, sao ngài lại nói như vậy? Bảo vệ một người rất khó sao? ͏ ͏ ͏

Trí Tuệ lão nhân nhìn Hoa Hinh nói: ͏ ͏ ͏

- Cô không hiểu sao, trên đời này chỉ cần hắn quyết định giết ai thì không một ai hay thế lực nào có thể ngăn cản, mọi chuyện chỉ là vấn đề thời gian thôi. ͏ ͏ ͏

Hoa Hinh ngây người, không một ai hay thế lực nào có thể ngăn cản? ͏ ͏ ͏

Cho nên, người Trí Tuệ lão nhân một mực chờ đợi là ai? ͏ ͏ ͏

Chủ nhân của khí linh này? ͏ ͏ ͏

Có thực sự đáng sợ như vậy không? ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều ở một bên nói: ͏ ͏ ͏

- Ngươi sai rồi, có người có thể ngăn cản. ͏ ͏ ͏

Trí Tuệ lão nhân sửng sốt: ͏ ͏ ͏

- Có ư? Làm sao có thể? ͏ ͏ ͏

Hoa Hinh ở bên không biết nói gì, hôm nay Trí Tuệ lão nhân một chút trí tuệ cũng không có. ͏ ͏ ͏

Điều này nhất định là sai, nếu không thì là lão hồ đồ rồi. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều đương nhiên sẽ không nói nhiều về chủ đề này, bán đứng nữ chủ nhân lại càng không. ͏ ͏ ͏

Bán đứng ai thì cũng được, riêng nữ chủ chủ tuyệt đối không được bán đứng. ͏ ͏ ͏

Nó hiểu rất rõ câu đó, con rồng sẽ tức giận nếu có người chạm vào nghịch lân của nó, nó sẽ giết ngươi nếu nó nổi giận. ͏ ͏ ͏

Nữ chủ nhân chính là nghịch lân của đại ma đầu. ͏ ͏ ͏

Đôi khi khiêu khích đại ma đầu, đại ma đầu còn không muốn để ý đến. ͏ ͏ ͏

Rốt cuộc, có quá nhiều thứ mà hắn xem thường, ở khắp mọi nơi đều không xem vào mắt. ͏ ͏ ͏

Nếu nói một vài câu khiêu khích hắn, có lẽ hắn đều không thèm để ý chút nào. ͏ ͏ ͏

Độ tự cao của đại ma đầu quá khủng bố. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên, chỉ cần động vào nữ chủ nhân, thì tương đương với chịu đâm đầu vào cái chết. ͏ ͏ ͏

- Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, nhưng ta sẽ không nói. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều nói. ͏ ͏ ͏

Trí Tuệ lão nhân nhân sửng sốt một chút, cuối cùng mỉm cười. ͏ ͏ ͏

Nói thật, lão không dám điều tra. ͏ ͏ ͏

Ha ha, thế giới mà lão hiểu, người khác không thể hiểu được. ͏ ͏ ͏

Tất cả những gì lão nhìn thấy, những người khác không thể nhìn thấy. ͏ ͏ ͏

Nhưng càng biết nhiều thì càng lo, càng chú ý nhiều hơn. ͏ ͏ ͏

Những người thiếu hiểu biết thì không sợ hãi, những người biết rõ thì càng sợ hãi. ͏ ͏ ͏

Lão sợ người đó hơn tất cả những người khác. ͏ ͏ ͏

Hoa Hinh cảm thấy liệu hôm nay cô ấy quên uống thuốc hay là đang gặp ác mộng. ͏ ͏ ͏

Tất cả điều này rất là sai với sự thật. ͏ ͏ ͏

Trí Tuệ lão nhân cùng với Đoạn Kiều thần sắc rất không bình thường, nhưng bọn họ đều sợ hãi một người. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng là ai vậy? ͏ ͏ ͏

Hết lần này tới lần khác họ vẫn chưa nói gì cả. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng, Trí Tuệ lão nhân nhìn về phía chân núi, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏

- Ngày mai, hắn cũng lên phải không? ͏ ͏ ͏

Trong lòng lão có chút lo lắng. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều tự nhiên không quan tâm, dù sao cũng không có chọc giận đại ma đầu, chính đại ma đầu bảo bọn nó lên trước. ͏ ͏ ͏

Cho nên nếu đã lên rồi, cứ yên tâm đợi đại ma đầu lên là được. ͏ ͏ ͏

Về phần Hồng Thự, chỉ cần nó có đồ ăn, nó sẽ không quan tâm đến bất cứ thứ gì. ͏ ͏ ͏

Trừ khi gặp phải chủ nhân đáng sợ và nữ chủ nhân tùy hứng. ͏ ͏ ͏

Những thứ khác, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Hoa Hinh cũng đang nhìn xuống phía dưới, cô rất muốn xem một chút, người khiến Trí Tuệ lão nhân không giống Trí Tuệ lão nhân là ai. ͏ ͏ ͏

Rốt cuộc là người nào, có thể khiến họ sợ hãi như vậy. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Sau khi chơi nguyên một ngày, Tĩnh Nguyệt và những người khác cuối cùng cũng nhận được tin tức. ͏ ͏ ͏

- Đã tìm được địa điểm, ngày mai có thể thử đi xem. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên hỏi: ͏ ͏ ͏

- Chúng ta sẽ đi đâu nghỉ ngơi tối nay? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Cầm đèn lồng, tránh xa nơi này đi. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Ừm, tìm một cái động không có người, sau đó đêm hôm thay phiên nhau canh giữ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không cần, cứ nghỉ ngơi hoặc tu luyện là được. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Cũng được. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên mặt ngơ ngác, cô hoàn toàn không hiểu hai sư tỷ đang nói gì. ͏ ͏ ͏

Và tại sao phải tránh xa nơi này. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Thanh Liên hỏi: ͏ ͏ ͏

- Thánh nữ, ở đây có chuyện gì bất thường sao? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không có chuyện gì, một chút vấn đề cũng không có. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên tự hỏi: ͏ ͏ ͏

- Chuyện này có nguy hiểm không? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Không, trước hết, không có đệ tử Tiên Sơn nào sống ở đây. Càng không có ai nói với chúng ta, rằng có thể ở lại đây. ͏ ͏ ͏

Nghe Tô Kỳ nói, Thanh Liên vẫn có chút không hiểu. ͏ ͏ ͏

- Làm sao chị có thể chắc chắn rằng ở đây có nguy hiểm? ͏ ͏ ͏

Thanh Liên hỏi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lắc đầu , nói: ͏ ͏ ͏

- Không chắc, nhưng cảm thấy không an toàn, khi chúng ta đến đây bắt đầu thử nghiệm, ở đây quá an toàn và quá hoàn hảo. Chúng ta đã chơi lâu như vậy nhưng không có điều gì bất thường cả. Như thể mọi thứ đều thân thiện. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên vẫn không hiểu: ͏ ͏ ͏

- Nhưng... ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không còn cách nào khác, đành phải nói: ͏ ͏ ͏

- Thanh Liên, có một quầy hàng cách đó không xa, em đi đánh một trận thử xem. ͏ ͏ ͏