Chương 1213: Vô Đề
- Hả? ͏ ͏ ͏
Thanh Liên càng thêm bối rối. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa cô ấy không đánh người vô tội, như vậy là không đúng. ͏ ͏ ͏
Nhưng chưa kịp chờ Thanh Liên mở miệng nói gì đã có một âm thanh ầm ầm vang lên, có người nào đó đã bị ném tới trước mặt cô. ͏ ͏ ͏
Chính là người đại thúc đứng ở quầy hàng cách đó không xa. ͏ ͏ ͏
Lúc này, đại thúc mới cười nói: ͏ ͏ ͏
- Mấy vị tiên nữ ở đây làm gì vậy? Tôi còn phải bày hàng. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên bối rối nhìn Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏
Chính Tĩnh Nguyệt đã ném người đó qua. ͏ ͏ ͏
- Đánh đi, không thấy hắn không tức giận à. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên lắc đầu, cô ấy nếu không muốn đánh, thì nhất định sẽ không đánh. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt bất lực: ͏ ͏ ͏
- Vậy em hãy nhìn xem người này bị làm sao. ͏ ͏ ͏
Đại thúc vẫn tươi cười, vốn là muốn đứng lên nhưng đã bị Tô Kỳ khống chế. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn vẫn không giận. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên có thể thấy rằng hắn ta không tức giận, cho dù nếu cô bị đối xử như vậy, cô cũng sẽ tức giận. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Thanh Liên hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tại sao hắn không tức giận? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ thở dài, Thanh Liên còn chưa nhìn ra: ͏ ͏ ͏
- Bởi vì hắn không phải là người. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, những thứ bán trên đường là thật, giá cả cũng là thật, những viên Linh thạch chúng ta bỏ ra còn thật hơn nữa. Tuy nhiên, người bán đồ cho chúng ta là giả. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên nhìn đại thúc, mặc dù cảm thấy kỳ lạ nhưng mà thấy thế nào cũng đều là người thật. ͏ ͏ ͏
Sư tỷ, các chị làm sao mà có thể nhìn ra được chứ? ͏ ͏ ͏
Thanh Liên muốn xem, nhưng từ đầu đến cuối không thể nhìn thấy. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Thở. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Thanh Liên mới nhận ra rằng, đúng vậy, vị đại thúc này không thở. ͏ ͏ ͏
Nhưng Thanh Liên vẫn khó hiểu: ͏ ͏ ͏
- Nhưng mà, tu luyện giả không cần thở sao? Bọn họ trên người cũng có kỹ năng tu luyện à? ͏ ͏ ͏
Vị đại thúc này đúng trên người là có tu vi, hoặc còn gọi là tu luyện giả Tam giai. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Quả thực có những người như vậy, nhưng nếu em nhìn cả con đường, có ai thở không? Hơn nữa, em nhìn lại xem, đệ tử Tiên Sơn còn ở đây hay không? Chị đã thấy những đệ tử Tiên Sơn đó, nhưng họ vẫn tiếp tục thở. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Tô Kỳ đưa vị đại thúc này trả về chỗ cũ. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên cũng hiểu điều đó. ͏ ͏ ͏
Không cần thiết phải nín thở. ͏ ͏ ͏
Mặc dù đám người ở đây có tu vi, nhưng về cơ bản chỉ là đồ trưng bày. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên nhìn Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏
- Thanh Việt sư thúc từng nói, các chị là nỗi hổ thẹn của Thánh địa, nhưng em cảm thấy sư tỷ và Thánh nữ sư tỷ thật lợi hại. Không phải là tu luyện lợi hại, nhưng... dù sao cũng rất lợi hại. Quả nhiên, không có Giang đại ca ở đây, sư tỷ lại đặc biệt thông minh. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhướng mày, bất mãn nói: ͏ ͏ ͏
- Bậy rồi, khi mà Giang Tả có ở đây, chị cũng rất thông minh đấy chứ? Mọi người như này là có thành kiến. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt lúc này đã cầm đèn lồng lên, rồi nói: Mau rời khỏi đây thôi, trời tối rồi, ai biết chuyện gì không tốt sẽ xảy ra. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lúc này mới do dự, cô hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ không hỏi thật sao? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Không thể hỏi, bởi vì chúng ta không xác định được mục đích của đối phương. Chỉ cần hỏi, thì chẳng khác nào đã rơi vào cái bẫy của bọn họ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nhìn lại và mỉm cười: ͏ ͏ ͏
- Tại sao chúng ta phải vào cạm bẫy chứ? ͏ ͏ ͏
Thanh Liên không hiểu, nhưng cô đang học tập. ͏ ͏ ͏
Sau đó, họ rời khỏi đây, về việc đi đâu, miễn là nơi an toàn, ở đâu đều có thể. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên cũng hỏi Tĩnh Nguyệt về cuộc trò chuyện của họ vừa rồi. Lấy được kết quả là chỉ cần hỏi những thứ tiên chủ bày ở kia, ít nhiều cũng sẽ nhận được một số tin tức và những tin tức này hiển nhiên là do bên kia tung ra. ͏ ͏ ͏
Dù tin hay không, những quyết định sau đó của họ cũng sẽ bị ảnh hưởng. ͏ ͏ ͏
Vì vậy, nếu muốn tránh để không rơi vào bẫy, phải không quan tâm đối với cái bẫy này của Tiên Sơn. ͏ ͏ ͏
Mặc dù có một chút rủi ro, nhưng biến số lớn nhất cũng có thể là an toàn nhất. ͏ ͏ ͏
Còn có phải như vậy hay không, bọn họ không có cách nào chắc chắn, bởi vì không thể hỏi. ͏ ͏ ͏
Biết được những thứ này, Thanh Liên bắt đầu cảm thấy, thế giới bên ngoài thực quá phức tạp. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Nhưng không lâu sau khi mấy người Tĩnh Nguyệt rời đi, con phố vốn hài hòa ban đầu dần bị bóng tối chiếm đoạt. ͏ ͏ ͏
Trong bóng tối, một đôi mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm về hướng mấy người Tĩnh Nguyệt đã rời đi, ánh mắt hắn ta đầy thù hận. ͏ ͏ ͏
- Thánh nữ Thánh địa, nhìn không phải ngớ ngẩn, nhưng mà sau khi tiến vào Tiên Sơn, còn có thể trốn thoát sao? ͏ ͏ ͏
- Cuối cùng, các ngươi vẫn sẽ bước vào nơi ta đang ở, cái kết không thể thay đổi. ͏ ͏ ͏
- Hôm nay trốn được, ngày mai trốn được không? ͏ ͏ ͏
- Ta đã đợi rất lâu, rất lâu rồi. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng thì bóng tối cũng biến mất, con phố trở lại như cũ, nhưng những người trên đó đã hoàn toàn biến mất. ͏ ͏ ͏
Thứ duy nhất còn lại là những gian hàng. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏