Chương 1220: Vô Đề
Hoa Hinh cái hiểu cái không, cô không khỏi tự hỏi, thật sự đáng sợ như vậy sao? ͏ ͏ ͏
Mình thật có thể trong thời gian ngắn nhìn thấy sao? ͏ ͏ ͏
Cô lại không phải chưa từng thấy cường giả, nhưng sư phụ của cô cũng rất mạnh nha. ͏ ͏ ͏
Vô cùng, vô cùng mạnh. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Trên một đỉnh núi khác, Tô Kỳ từ trong cơn mê tỉnh lại. ͏ ͏ ͏
Cô nhìn bên ngoài, không khỏi suy nghĩ sâu xa. ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, đang suy nghĩ gì vậy? ͏ ͏ ͏
Thanh Liên đi tới bên cạnh Tô Kỳ hỏi. ͏ ͏ ͏
- Còn có thể suy nghĩ gì? Thân là oán phụ, còn có gì để suy nghĩ? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt đi tới nói. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên cười nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ lại nghĩ tới Giang đại ca rồi sao? Không biết Giang đại ca có đang nghĩ tới sư tỷ không? ͏ ͏ ͏
- Nghĩ, chắc chắn phải nghĩ, không nghĩ thì hắn ta sẽ chết chắc. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức nói. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt hoàn toàn không muốn thảo luận chuyện Giang Tả với Tô Kỳ, thảo luận chính là ngu ngốc. ͏ ͏ ͏
Không biết loại tật xấu này sau này có thể chữa khỏi hay không. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ có chút lo lắng thầm nghĩ: ͏ ͏ ͏
- Không biết Tả ca thế nào rồi, có đói bụng hay không? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Yên tâm đi, bên cạnh tiểu Giang có kẻ tham ăn, em đói bụng không chừng bọn họ cũng sẽ không đói bụng đâu. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tức giận nhìn sư tỷ nhà mình, không nói câu nào. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên hiếu kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sao sư tỷ lại đột nhiên tức giận vậy? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt không thèm để ý nói: ͏ ͏ ͏
- Bởi vì bên cạnh tiểu Giang không phải con bé, nên nó cảm thấy thất sủng. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không đành lòng: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ nói lung tung, Hồng Thự sẽ chỉ ăn lê mà thôi? ͏ ͏ ͏
Ba người ầm ĩ một hồi, sau đó lại tiếp tục lên đường đi đến Tiên Sơn. ͏ ͏ ͏
Đêm này các cô cũng phải ở phía bên bờ ngọn núi xa xa kia, vừa không nhìn thấy đường phố, mà cũng không bị đường phố nhìn thấy. ͏ ͏ ͏
- Thánh nữ Sư tỷ, vì sao chúng ta vẫn phải tiếp tục đi nữa? Không phải bên kia đối với chúng ta đã không có giá trị gì sao? Không phải vị cường giả kia đã bị phong ấn rồi sao? ͏ ͏ ͏
Thanh Liên đi theo bên cạnh Tĩnh Nguyệt hỏi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đi ở phía trước nói: ͏ ͏ ͏
- Vì để nghiệm chứng. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên không hiểu. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Đi nghiệm chứng suy đoán của chúng ta, nếu như chúng ta đoán không sai, như vậy hôm nay đường đi cũng nên đổi. ͏ ͏ ͏
- Đổi thành thế nào? ͏ ͏ ͏
Thanh Liên hỏi. ͏ ͏ ͏
- Đi rồi sẽ biết. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cười cười, thừa nước đục thả câu. ͏ ͏ ͏
Lần này, Thanh Liên không cách nào tiếp tục hỏi nữa, nhưng cô cũng đang học tập, một ngày nào đó cũng sẽ giống như Thánh nữ sư tỷ và sư tỷ. ͏ ͏ ͏
Trước kia cô còn cảm thấy mình rất thông minh, sau khi ra ngoài mới cảm thấy thế giới thật phức tạp. ͏ ͏ ͏
Bởi vì thế giới quá phức tạp, nếu cô không hiểu sẽ rất dễ mang đến phiền phức cho người khác. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên là một người không muốn làm người khác phiền phức. ͏ ͏ ͏
Và phe mình chính là phương tiện để cô học tập. ͏ ͏ ͏
Cô muốn trợ giúp người khác. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, đám người Tĩnh Nguyệt đã đi tới đường đi trước đó. ͏ ͏ ͏
Lần này, sau khi đi tới đoạn đường này, Thanh Liên đột nhiên nhíu mày lại. ͏ ͏ ͏
Đường đi nơi này không thay đổi, thậm chí vị trí quầy bán hàng cũng không thay đổi, thế nhưng người thay đổi, hơn nữa bầu không khí cũng thay đổi. ͏ ͏ ͏
Không hài hòa như ngày hôm qua, vẻ mặt mỗi người cũng không giống. ͏ ͏ ͏
Còn có quầy hàng không có người. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt hỏi Thanh Liên: ͏ ͏ ͏
- Nhìn thấy cái gì? ͏ ͏ ͏
Thanh Liên ngây thơ nói: ͏ ͏ ͏
- Khí tức của người lạ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cười nói: ͏ ͏ ͏
- Rất tốt, giờ chúng ta rời khỏi đây. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên hiếu kì: ͏ ͏ ͏
- Chỉ như vậy? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Chỉ như vậy. ͏ ͏ ͏
- Thánh nữ Sư tỷ không đi hỏi thử sao? Lần này người ở đây đã không giống? ͏ ͏ ͏
Thanh Liên nói. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không cần thiết, bởi vì chúng ta đã có lựa chọn. ͏ ͏ ͏
Tới đây chỉ là vì nghiệm chứng suy đoán ngày hôm qua. ͏ ͏ ͏
Có thể thấy được, Tiên Sơn đối với chúng ta tồn tại nguy hiểm không biết, còn về việc có phải là vì ấn ký hay không thì khó nói. ͏ ͏ ͏
Bởi vì không còn quá cần thiết nữa, nên mấy người Tô Kỳ đã trực tiếp rời xa đường lên Tiên Sơn. ͏ ͏ ͏
Đối với các cô, nếu tiếp tục đi vào sẽ trực tiếp đi vào bố cục của đối phương. ͏ ͏ ͏
Mặc kệ kết quả là gì, đối phương đều có thể nắm giữ. ͏ ͏ ͏
Mà Tĩnh Nguyệt không muốn đi đường thường, cho nên không có ý định dựa vào con đường này. ͏ ͏ ͏
Chớ nói chi là Tiên Sơn này đối với các cô có vẻ như không có ý tốt. ͏ ͏ ͏
Mặc kệ có nguy hiểm hay không, đối phương chắc chắn là đang tính kế các cô. ͏ ͏ ͏
Đã như vậy cô không thể rơi vào âm mưu của đối phương. ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏