Chương 1221: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1221: Vô Đề

- Sư tỷ, nếu như người chúng ta tìm tới không phải là Tiên Sơn Tiên Chủ thì sao?

Tô Kỳ nhìn Tuyệt Mệnh tam quả.

Tĩnh Nguyệt cũng không thèm để ý, nói:

- Mặc kệ người này có phải là Tiên Sơn Tiên Chủ hay không, nhưng có một điều có thể khẳng định, đó chính là đối phương rất mạnh. Chỉ cần đối phương đủ mạnh, tự nhiên có lợi cho hành động sau này của chúng ta.

Tô Kỳ trợn trắng mắt:

- Sư tỷ, chị căn bản không nghĩ xong mới hành động sao?

Tĩnh Nguyệt cười xấu hổ nói:

- Giả vờ cũng phải giả ra chứ, chí ít không thể bị đối phương phát giác.

Tô Kỳ đã thành thói quen, cho nên cũng không phải rất để ý.

Cô tự nhiên cũng không phải quá thư giãn.

Cô muốn bản thân là Tiên Tử sống đến đại kết cục.

Đương nhiên, đối với cô thì đại kết cục này phụ thuộc vào Giang Tả.

Không có Giang Tả, như vậy chẳng khác nào cuộc đời của cô đã đi về hướng đại kết cục.

Sau đó, mấy người Tô Kỳ mang theo đèn lồng đi về phía sau núi.

Mà nơi nào đó ở trong biển sâu, một đôi mắt đỏ ngầu đang cười lạnh nhìn hình ảnh trước mắt.

Hình ảnh từ chỗ hắn ta, chính là mấy người Tô Kỳ đang mang theo đèn lồng.

- Ngây thơ, tưởng là có thể thoát khỏi bố cục do ta sắp xếp sao? Ta tốn nhiều hời gian như vậy, dù mấy người có giãy giụa thế nào đi nữa thì cũng không thoát được kết cục sau cùng đâu.

Chỉ là Tuyệt Mệnh tam quả đã muốn khống chế ta?

Quả là ngây thơ.

Ha ha ha, tới đi để ta nếm thử hương vị của các ngươi.

Dưới biển sâu truyền ra tiếng cười lớn.

Mà ở trên mặt biển cách đó không xa, An Khê cau mày.

- Tiếng cười thật buồn nôn.

An Khê vô cùng ghét bỏ nói.

Cố Kiếm Sinh kinh ngạc, nói:

- Tiếng cười?

An Khê nói:

- Anh không nghe được à, là từ một nơi tương đối xa truyền tới, nhưng cảm thấy rất kỳ quái. Ngay từ đầu tôi còn có thể cảm thấy được khí tức của tên đó, hiện tại đã không cảm thấy được. Giống như giấu đi, lại hình như bị thứ gì đó bao trùm.

Cố Kiếm Sinh nói:

- Vậy chúng ta có đi qua không?

An Khê gật đầu:

- Có, tới đây nhưng chưa gặp được cái gì, đồ vật đặc biệt khó được gặp được, chắc chắn phải nhanh chóng đến xem.

Cố Kiếm Sinh thở dài, hắn biết là rất nguy hiểm.

Nhưng An Khê muốn đi, hắn cũng không khuyên nổi.

Chỉ có thể cùng đi qua nhìn một chút, hi vọng không có vấn đề gì lớn.

An Khê mang theo Cố Kiếm Sinh nhanh chóng đi qua bên đó.

Nhưng mới đi không được bao lâu, sắc mặt An Khê bỗng thay đổi.

Lập tức mang theo Cổ Kiếm Sinh muốn rời đi.

Nhưng An Khê mới mang theo Cố Kiếm Sinh quay người, xung quanh hai người đã bị huyết hà bao vây.

Trên người An Khê bắt đầu phát ra uy áp, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể chiến đấu.

Nước xung quanh giống như đều ngưng tụ lại.

Cố Kiếm Sinh không ngốc, đương nhiên cũng nhìn thấy mọi chuyện ở đây, cũng biết bọn họ đã bị bao vây.

Kẻ tới rất có thể chính là người của thế giới bên ngoài.

Nhưng Cố Kiếm Sinh lại không chút sợ hãi, may mắn nhất là Tiểu Lê không có ở đây.

Nếu như ở đây, hắn sẽ khổ sở.

Bởi vì hắn không muốn để Tiểu Lê bị thương tổn.

- An Khê, thật không ngờ cô lại có thể tự do đi lại như thế.

Trong dòng nước đỏ như máu, đột nhiên có một bóng người đi ra.

Cố Kiếm Sinh không nhìn thấy ngũ quan của bóng người này, duy nhất có thể nhìn thấy, chỉ có con mắt màu đỏ như máu của hắn ta.

Đương nhiên, còn có uy áp cực kỳ đáng sợ nữa.

Nếu như không phải An Khê bảo vệ hắn, rất có thể hắn đã trực tiếp bị nghiền nát.

Thật sự là đáng sợ.

Cố Kiếm Sinh lại một lần nữa cảm thấy được bản thân nhỏ bé thế nào.

Chuyện này đại khái đều là công lao của An Khê.

- Huyết Sát, sao ngươi có thể mạnh như vậy, ngươi không thể nào không bị phong ấn.

An Khê cau mày.

Hiện tại cô tại nghĩ làm sao chạy khỏi nơi này.

Đối với bản thân, An Khê tự nhiên không lo lắng, chỉ là Cố Kiếm Sinh dễ dàng chết ở chỗ này thôi.

Huyết Sát không để ý đến An Khê, mà nhìn Cố Kiếm Sinh, nói:

- Nhân loại yếu đuối, có vẻ như An Khê rất tin tưởng cậu.

Tôi sẽ cho cậu hai lựa chọn?

Lựa chọn này liên quan đến sống chết của cậu.

Cố Kiếm Sinh ôm quyền nói:

- Xin tiền bối nói thẳng, có thể làm được, vãn bối tuyệt không chối từ.

Huyết Sát cười nói:

- Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, tôi cho cậu hai lựa chọn, một cái sẽ bảo đảm cậu sẽ không chết, một cái còn lại thì ai cũng không thể cứu được cậu.

An Khê cau mày, lúc này cô không để ý chuyện này, cô vẫn đang tìm biện pháp chạy khỏi nơi này.

Cố Kiếm Sinh như suy nghĩ điều gì nhưng hắn vẫn bình tĩnh nhìn Huyết Sát, chờ đợi đối phương đưa ra lựa chọn cho hắn.