Chương 1228: Vô Đề
Tĩnh Nguyệt không nói gì nữa, dù sao đối phương lợi hại, hơn nữa xuất quỷ nhập thần, cho dù muốn chỉ trích cũng không thể chỉ trích được, huống chi có thể người ta còn không nghe.
Thở dài một tiếng, Tĩnh Nguyệt nói:
- Đi thôi, tìm được mục tiêu của chúng ta trước rồi nói sau.
Cuối cùng mấy người nhanh chóng đi thẳng ra phía sau Tiên Sơn.
...
Lúc này, Giang Tả đang đứng cạnh huyết hồ, với hắn mà nói, huyết hồ này cũng không có chút cản trở nào.
Sau đó, hắn trực tiếp bước lên.
Hắn sắp trực tiếp đi lấy mặt nạ mê vụ.
Đối với khuyến cáo của Tiên Linh Phủ chủ, hắn thật ra không thèm để ý chút nào.
Mà khi hắn đi tới phạm vi huyết hồ, phía dưới huyết hồ liền nháy mắt bắn tung tóe ra vô số máu tươi.
Trong máu tươi mang theo một loại lực lượng quỷ dị, giống như chỉ cần bị nó chạm sẽ bị nó ăn mòn.
Đối với máu tươi phun đến, Giang Tả không có chút phản ứng nào, mà máu tươi cũng rất dễ dàng chạm lên người Giang Tả.
Ngay khi chạm được lên người Giang Tả, nháy mắt liền biến mất, sau đó đi vào trong cơ thể hắn.
Nhờ máu tươi ban đầu dẫn đường, vô số máu tươi cũng liên tiếp phóng về phía Giang Tả.
Giang Tả cũng hoàn toàn không để ý đến những chuyện này.
Nhưng làm cho máu tươi đó có chút mất mặt, đó là máu trong hồ đã vơi đi gần một nửa, nhưng sao còn chưa thể khống chế người này?
Lúc này, Giang Tả đã đi tới trước mê vụ, hắn không có chút do dự nào trực tiếp đưa tay chạm lên mê vụ.
Phải biết mê vụ cũng không phải dễ chạm vào như vậy, nhưng đối với Giang Tả, việc này căn bản không có vấn đề.
Sau khi lấy được mê vụ, Giang Tả liền đeo mê vụ lên.
Lần này hắn rốt cục đạt được mê vụ.
Mà sau khi đeo mê vụ lên, Giang Tả cũng không phải là không cách nào thấy rõ.
Hắn hiện tại đúng là một người bình thường, mỗi người nhìn thấy hắn đều sẽ nhìn thấy một gương mặt bình thường nhưng lại không cách nào ghi nhớ hắn.
Thậm chí sẽ rất ít có người nhìn thấy hắn.
Cảm giác tồn tại vô cùng thấp.
Đây chính là mê vụ.
Không có mặt nạ, không có che chắn.
Nhưng tất cả những gì chứng kiến đều là giả tượng.
Lúc này, máu tươi đang điên cuồng không ngừng xâm lấn Giang Tả, thế nhưng đã xâm lấn một nửa, lại một chút tác dụng cũng không có.
Giang Tả nhìn máu tươi một chút, sau đó hạ xuống, cuối cùng đứng ở trong huyết trì.
Giờ khắc này Tiên Thiên Tam Khí toàn bộ điều động, tận lực điên cuồng hấp thu máu tươi.
Phải biết thứ này cực kì bổ, đối với tu vi của Giang Tả chính là đồ tốt.
Hấp thu xong những thứ này, hắn hẳn là khó có thể áp chế tu vi, nhất định phải bắt đầu độ kiếp.
Vừa rồi Tiên Linh Phủ chủ nói, người ở bên trong sẽ ra ngoài đúng không?
Vừa vặn, dùng Thiên kiếp tiễn hắn ta một đoạn đi.
Coi như là quà cảm ơn.
Còn về đối phương là ai, Giang Tả hoàn toàn mặc kệ.
...
Trí Tuệ lão nhân ngồi ở trong đình, ông nhìn Tiên Sơn phía dưới, cuối cùng thở dài:
- Chết rồi, thứ giới mê vụ chết rồi.
Hoa Hinh không hiểu:
- Tiền bối nói cái gì?
Trí Tuệ lão nhân ngẩng đầu nhìn trời, nói:
- Trời sắp thay đổi, Tiên Sơn cũng sắp đổi trời rồi.
Lần này Hoa Hinh càng không hiểu, chỉ là cô chưa kịp nói cái gì, Trí Tuệ lão nhân đã nói:
- Gói Bồng Lai tiên lại đi, bất cứ lúc nào chuẩn bị tặng ra ngoài.
Hoa Hinh:
"..."
Tặng Bồng Lai tiên cho người khác?
Cô thật là cảm thấy Trí Tuệ lão nhân này hồ đồ rồi, Bồng Lai tiên chính là thần vật.
Trong thiên hạ không ai không muốn lấy được, càng không ai có được mà không cất giữ kỹ càng.
Trí Tuệ lão nhân ngược lại thì hay rồi, có được lại muốn tặng người khác.
Còn muốn chủ động tặng người.
Xảy ra chuyện gì vậy?
Trí Tuệ lão nhân đương nhiên biết ý nghĩ của Hoa Hinh, sau đó giải thích nói:
- Chờ một chút nữa, chờ một chút cô có thể có thể cảm nhận được cảm nhận của tôi. Cô sẽ phát hiện, những gì cô biết trước kia là nhỏ bé như thế nào. Cô sẽ phát hiện, những thứ đáng sợ trước kia của mình trải qua chỉ là đám nhỏ đùa giỡn thôi.
Hoa Hinh:
"..."
Hoa Hinh không tin, cô cũng không phải là chưa từng thấy qua tu luyện giả, càng không phải là đóa hoa trong nhà ấm.
Cô ra ngoài, đã trải qua sống chết, gặp được người mạnh mẽ, càng chiến thắng người mạnh mẽ.
Từ đầu đến cuối, cô luôn tin tưởng bản thân có cường giả chi tâm.
Điều này Trí Tuệ lão nhân không giải thích.
Nhưng lão cảm thấy thời gian sẽ thay đổi tất cả.
Đương nhiên, thời gian không thay đổi được sự kinh sợ của lão.
Bao lâu cũng không được.
...