Chương 1229: Vô Đề
Biển sâu phía sau Tiên Sơn đột nhiên truyền ra tiếng cười lớn.
- Ha ha ha ha, ha ha ha, không còn, cái thứ chết tiệt ngăn cản ta đã không còn nữa rồi. Nói như vậy ta có thể trực tiếp ra ngoài rồi? Ha ha trời cũng giúp ta, phong ấn xuất hiện lỗ thủng, nơi này không trói được ta nữa rồi.
Mà nháy mắt tiếng cười này vang lên, chỗ huyết hồ Giang Tả đang đứng đột nhiên quay cuồng.
Máu tươi sắp bị hấp thụ hết lại trong nháy mắt tràn ra.
Giang Tả nhìn máu tươi tràn ra cũng không thèm để ý, thậm chí trực tiếp ngồi xuống.
Nếu đối phương nhất định phải tặng đồ, hắn sẽ không khách khí.
Chỉ cần không phải máu vô dụng, Tiên Thiên Tam Khí hút nhiều một chút, hoàn toàn không phải vấn đề.
Có bao nhiêu hắn có thể hút bấy nhiêu.
Chỉ là muốn độ kiếp, chuyện này sẽ rất khó xử lý.
Nếu bây giờ là 4.1 thì có thể.
Nếu như Giang Tả là Tứ giai, hắn sẽ có cả một cảnh giới để hấp thu.
Hoàn toàn không cần lo lắng sẽ độ kiếp, số lượng máu tươi này cộng lại cũng không đủ lấp đầy một cảnh giới của hắn.
Đáng tiếc là hiện tại chỉ có 3.7 hơn nữa sắp độ kiếp.
Như vậy không ngừng chất chứa sớm muộn sẽ bộc phát, mặc dù rất muốn tặng cho đối phương phần quà lớn này, nhưng hiện tại lại không được.
Cuối cùng Giang Tả lắc đầu, chỉ có thể thử xem cực hạn ở đâu, nếu không được thì trực tiếp đi qua xem thử tên bị phong ấn đó thế nào, sau đó cho hắn một phát Thiên kiếp.
Sau đó, Giang Tả lập tức an tâm bắt đầu hấp thu máu tươi.
Mà ở một chỗ khác.
Trong bóng tối có hai con ngươi đỏ như máu đang hơi ngơ ngác.
Không phải kéo dài rất lâu rồi sao?
Sao đến giờ vẫn chưa có cảm giác gì, hơn nữa có vẻ như đứt đoạn rất nhiều.
Xảy ra chuyện gì vậy?
Hình như không giống trong dự tính của hắn cho lắm.
Chẳng lẽ vật kia còn ở đó?
Nhưng nghĩ lại thì không thể nào, vật đó chỉ có ở vị trí cũ mới có tác dụng, vừa rồi hắn đã xác nhận đúng là vật đó đã không còn.
Hoặc là nói nó đã mất đi công dụng.
Cho nên, sao hắn lại không cảm giác được ngoài nữa?
Rơi vào đường cùng, hắn tiếp tục chờ thêm một lát.
Nhưng vẫn không có tin tức gì.
Cuối cùng hắn không thể ngồi yên được nữa:
- Không được, ta phải đi qua đó xem thử.
Lập tức bên cạnh hắn ngưng tụ hai con ngươi, tròng mắt cũng là màu đỏ như máu.
Sau đó, để tròng mắt đỏ như máu đó đi về phía lỗ thủng.
Tròng mắt này có một tia ý niệm của hắn, chỉ cần trong mắt nhìn thấy là hắn có thể biết rõ bên kia xảy ra chuyện gì.
Trước kia hắn cũng đi qua một chuyến, nhưng gặp phải trắc trở.
Hiện tại vật đó đã không còn, chắc là không có vấn đề gì.
Rất nhanh hắn đã đi tới biên giới lối ra, quả nhiên giống như suy nghĩ của hắn, lần này không có gì gây trở ngại cho hắn nữa, hắn có thể mang theo toàn bộ lực lượng của mình thoát ra ngoài.
Mặc dù chỉ là tròng mắt, nhưng hắn có thể cảm giác được ra ngoài cũng sẽ không bị suy yếu, cũng không cần ngưng tụ phân thân yếu ớt.
Sau đó, hắn cắm đầu xô ra khỏi lỗ thủng.
Nháy mắt vừa ra ngoài hắn liền cảm nhận được tự do.
Nhưng ngay khi hắn muốn thử cử động, lại phát hiện bản thân không thể động đậy.
Lúc này, hắn khiếp sợ phát hiện bản thân đã bị khống chế, làm sao có thể?
Mà càng làm cho hắn khiếp sợ là lực lượng của hắn đang tan rã.
Không chỉ tan rã, hơn nữa còn bị đối phương hấp thu.
Đây là lực lượng căn nguyên, bị hấp thụ cũng không quá kỳ quái nhưng sao có thể nhanh như vậy?
Hơn nữa lực lượng của hắn đáng sợ thế nào, người nói hấp thu là hấp thu hả?
Ai dám làm như thế?
Lúc này, hắn đột nhiên nghe được một giọng nói:
- Huyết Châu Tử này thật là tinh khiết, nếu có thể đến thêm mấy cái nữa thì thật là tốt.
Sau đó, tròng mắt cảm giác mình bị nâng lên, sau đó hắn nhìn thấy một người.
Một người nhìn qua rất bình thường nhưng rất khó ghi nhớ.
Sau đó, hắn tan rã.
Mà ngay khi hắn tan rã, một con mắt khác cũng bay tới.
Gặp quỷ?
Đúng vậy, sở dĩ hắn dùng hai con ngươi là vì muốn để phòng vạn nhất.
Một con mắt đầu tiên để dò đường, một con mắt tiếp theo là để nhận tin tức, để đảm bảo bản thể có thể hoàn toàn thu được tình huống nơi này.
Cho nên ngay khi con mắt thứ nhất bị tan rã, con mắt thứ hai lập tức lui về.
Nhưng lần này tin tức cũng không bị ngăn cản, cho nên bản thể bên kia cũng ngay lập tức đạt được tin tức.
Hắn vốn đã nhận được tin tức, dưới tình huống bình thường con ngươi thứ hai có ở lại cũng vô dụng.
Trong bóng tối, hai con mắt màu đỏ như máu tràn đầy bất an.
Lỗ thủng đúng là đã xuất hiện, nhưng có vẻ như đối phương không dễ dàng đối phó như hắn nghĩ.
Có thể nhẹ nhàng hấp thu con mắt của hắn như vậy, nhìn thế nào cũng không phải cường giả bình thường.
Như vậy nếu giờ hắn đi ra ngoài thì sao?
Nguy hiểm rất lớn.
Mà ngay lúc này, hai con mắt đỏ như máu kia đột nhiên sững sờ.