Chương 1230: Vô Đề
Có chuyện gì xảy ra vậy?
Có khí tức khác đi vào đây?
Đúng rồi, trong một nháy mắt vừa rồi đã có một khí tức khác đi vào.
Hắn giật mình, lúc này hắn cũng không muốn có thêm phiền phức, hắn đang chuẩn bị toàn lực đối phó Thánh nữ.
Chửi thề một tiếng, hắn trực tiếp dùng vật liệu ngăn chặn lỗ hở kia lại.
Nếu như ở đây bị một cường giả nào đó xâm lấn, mặc dù hắn không sợ nhưng sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến bố trí sau này của hắn.
Không nên lãng phí lực lượng vào việc này.
Nghĩ nghĩ, hắn cảm thấy vẫn nên giữ nguyên kế hoạch tiến hành.
...
Lúc này, Giang Tả đã hấp thu xong máu tươi, thế nhưng ngay khi hắn đang định tiến thêm một bước vào trong kiểm tra, lại phát hiện cửa vào bị chặn.
Hơn nữa không phải trận pháp phong ấn, thật giống như dùng tảng đá ngăn chặn.
Đừng nói là hắn, cho dù là người ở trong kia muốn đi ra cũng không dễ dàng.
Giang Tả lập tức không biết nói gì.
Hắn thật sự rất ghét loại cảm giác này.
Trước kia, khi hắn ở Thâm uyên như vậy.
Ngay khi hắn muốn đi qua, đối phương lại trực tiếp ngăn chặn cửa hang.
Sau khi hắn mở cửa hang ra thì lại phát hiện đối phương đã trực tiếp ngắt kết nối.
Giống với hai bọt biển trôi nổi lúc đầu có đầu tuyến dính vào nhau, mà đối phương trực cắt đứt đường dây này, một khi dây bị cắt đứt, cơ bản sẽ không tìm được chỗ bọt biển còn lại.
Giang Tả bất đắc dĩ, cuối cùng chỉ có thể không tiếp tục để ý.
Vừa rồi, hắn cũng chỉ nghĩ vào trong đó xem thử mà thôi, nếu như thích hợp thì hắn sẽ ném một cái Thiên kiếp, nhưng không ngờ đối phương lại không cho hắn vào.
Đồ hèn nhát.
Nhát gan như tên ở Thâm uyên kia vậy.
Đời trước, hắn còn có thể trực tiếp oanh mở, nhưng hiện tại thực lực không đủ nên hắn chỉ có thể bỏ qua.
Cuối cùng, Giang Tả cũng không nói gì thêm, nếu nơi này đã không vào được, vậy đi ra phía sau tìm đối phương thôi.
Giang Tả đã cảm thấy, máu tươi nơi này có quan hệ với Tiên Chủ.
Chỉ là có chút không giống trong ấn tượng của hắn cho lắm.
...
Lúc này, mấy người Tĩnh Nguyệt cũng đã đi tới phía sau Tiên Sơn.
Tiên Sơn rất lớn, người ngoài cơ bản không biết đường đi.
Nhưng mấy người Tĩnh Nguyệt không giống, có Tuyệt Mệnh tam quả, các cô có thể trực tiếp biết cường giả kia ở đâu.
Chỉ cần tìm được hắn là được, không quan tâm có phải là Tiên Chủ hay không, cũng đừng quản có phải là người bị phong ấn đó hay không.
Trên đường, Tô Kỳ hỏi:
- Sư tỷ, chúng ta còn có át chủ bài nào nữa sao? Trừ cái quả này, còn có cái gì khác hả?
Tĩnh Nguyệt nói:
- Đương nhiên là có, nếu không thì sau khi biết rõ đối phương mạnh như vậy mà chị cũng đi vào, mấy đứa tưởng chị ngốc hả?
Thanh Liên nói:
- Thế nhưng Thánh nữ sư tỷ thường xuyên làm chuyện nguy hiểm.
Tĩnh Nguyệt nói:
- Không giống, trước đó là chị không biết kẻ địch mạnh bao nhiêu, đương nhiên phải đến xem trước, giờ đã biết kẻ địch mạnh bao nhiêu. Không đủ an toàn thì đương nhiên sẽ tìm đường chạy trước.
Tô Kỳ hỏi:
- Sư tỷ, át chủ bài là cái gì vậy?
Tĩnh Nguyệt cười cười, cầm cái thẻ triệu hoán ra, nói:
- Nhìn đi, Tiểu Dã Miêu đã tỉnh lại, chúng ta có thể triệu hoán nó.
Nghe thấy Tĩnh Nguyệt nói như vậy, Tô Kỳ và Thanh Liên kinh hãi.
Tô Kỳ nói:
- Sư tỷ, lần trước không phải chân thân nhưng lần này là chân thân thì phải làm sao? Chúng ta sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
Thanh Liên cũng thầm nghĩ:
- Sư tỷ, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Hơn nữa cách làm của chị vẫn nguy hiểm giống như trước kia.
Tĩnh Nguyệt:
"..."
Cuối cùng Tĩnh Nguyệt bất đắc dĩ nói:
- Được rồi mà, đến lúc đó xem đi, nếu không được thì chúng ta cũng chỉ có thể rút đi?
Thật ra Tĩnh Nguyệt cũng không dám xác định, cô không dám xác định lần trước đến cùng phải ngoài ý muốn hay không.
Tĩnh Nguyệt nhìn Tô Kỳ, cô phát hiện trên người sư muội này của mình có rất nhiều bí ẩn.
Bản thân Tô Kỳ có, Giang Tả cũng có.
Hoặc là nói hai vợ chồng nhà tiểu oán phụ này, trên người đều có một tầng bí ẩn.
Nhìn thấy Tĩnh Nguyệt nhìn mình như vậy, Tô Kỳ khó hiểu nói:
- Trên mặt em có dính cái gì hả?
Tĩnh Nguyệt lắc đầu, nói:
- Không có, nhưng nhìn có chút không hiểu.
Lần này Tô Kỳ càng kinh ngạc:
- Em thì có gì mà không hiểu? Rõ ràng đơn giản như vậy, nhiều lắm là có một ông xã mà thôi.
Hơn nữa em và chị cùng nhau lớn lên.
Tĩnh Nguyệt trợn trắng mắt:
- Em xác định là lớn lên với chị? Sau mười hai tuổi em căn bản là lớn lên với họ Giang thì có.
Tô Kỳ hơi xấu hổ, chuyện này là thật, dù sao người ta cũng phải đi học nha, ngày nghỉ mới có thể trở về.
Nhưng mấy năm trước hay gặp chuyện ngoài ý, muốn nên không về được, sau đó ở chung với Giang Tả quá vui, nên cô không muốn trở về.
Mỗi lần trở về tế tự giống như là sinh ly tử biệt, rất khó chịu.
Lúc này, Tĩnh Nguyệt nhớ ra cái gì đó, nói:
- Chị nhớ được khi em còn bé muốn trở về nhưng sư phụ luôn bận chuyện đột xuất, nên liên tục không có cách nào đón em trở về đúng không?