Chương 1231: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1231: Vô Đề

Tô Kỳ gật đầu:

- Đúng vậy, nếu không thì em đã về chơi với sư tỷ rồi.

Tĩnh Nguyệt hỏi:

- Như vậy khi không trở về, em có đi gặp tiểu Giang không?

Tô Kỳ nhíu mày:

- Sư tỷ, chị có ý gì?

Nhưng đúng là em có gặp, hơn nữa... Hơn nữa có đôi lúc rất vui vẻ.

Tô Kỳ hơi ngượng ngùng nói.

Chắc chắn vui vẻ, nhất là lần đầu tiên được Giang Tả tặng cho chiếc khăn quàng cổ, đó là lúc cô đặc biệt vui vẻ.

Khi đó Giang Tả đối với cô cũng không có lạnh lùng như vậy, ừm, bề ngoài thì vẫn hơi lạnh nhạt một chút.

Tĩnh Nguyệt nháy mắt kinh ngạc:

- Chị có một ý nghĩ to gan.

Tô Kỳ hiếu kỳ hỏi:

- Ý nghĩ gì?

Tĩnh Nguyệt chân thành nói:

- Tiểu Giang.

- Hả?

Tô Kỳ không biết sư tỷ của cô đang nói cái gì.

Tĩnh Nguyệt chậm rãi nói:

- Chị nói là những việc này đều là tiểu Giang giở trò quỷ.

Lúc này, Thanh Liên mới chen vô nói:

- Thánh nữ sư tỷ nói là sư thúc không thể đi đón chị Tô Kỳ trở về là Giang đại ca làm hả?

Tô Kỳ không tin:

- Khi đó Tả ca mới bao nhiêu tuổi, hơn nữa vẫn còn là người bình thường.

Tĩnh Nguyệt nói:

- Không, ý của chị là may mắn, hoặc là nói vận may.

Tiểu Giang muốn em ở lại, cho nên sư phụ xảy đột nhiên có chuyện phải xử lý, mấy lần muốn đi đón em về nên đều không thể đi được. Khi đó, chị còn nghe được sư phụ rất tức giận, nói vừa đi ra ngoài đón em đã có chuyện cần giải quyết. Cho nên, sở dĩ tiểu Giang có thể theo đuổi được em, rất có thể là dựa vào vận may.

- Không phải chứ, nếu quả thật là như vậy thật quá đáng sợ.

- Lúc đầu, chị còn tưởng rằng hắn ta có thể lấy được em chính là vận may của hắn, nếu quá trình thật như vậy, tiểu Giang sắp nghịch thiên.

Tô Kỳ có chút không thể tin được, sau đó suy nghĩ một chút nói:

- Không thế nào, em vẫn luôn cảm thấy rất bình thường. Cho dù vận may không tốt, em cảm thấy anh ấy vẫn có thể theo đuổi được em...

Nói xong lời cuối cùng Tô Kỳ cảm giác mình nói không được, đây không phải bại lộ cái gì đó.

Cô không có động lòng sớm như vậy đâu.

Tĩnh Nguyệt thật ra không nghe ra ý trong lời nói của Tô Kỳ.

Bởi vì lúc này, cô đang nghĩ đến một chuyện, đó là cô luôn cảm giác tra không được bất cứ chuyện gì về Phá Hiểu.

Nếu như Giang Tả là Phá Hiểu, như vậy Phá Hiểu chẳng khác nào có được vận may như thế này.

Hắn chỉ cần không muốn bị tra, dưới cơ duyên trùng hợp, có phải là cô căn bản tra không được?

Kích thích, Tĩnh Nguyệt không kịp chờ đợi muốn đi hỏi thử tiếp tân để kiểm tra.

Mặc kệ có phải hay không, đó cũng đã là một thu hoạch lớn rồi.

Hiện tại, cô chỉ là muốn biết Phá Hiểu có phải là Giang Tả hay không, còn về những cái khác, cô không quá quan tâm.

Dù sao mở đầu cũng không có, đằng sau suy nghĩ nhiều cũng vô dụng.

Nói thật, Tĩnh Nguyệt rất hy vọng đúng là vậy.

Nhưng vừa lại không hi vọng là vậy, bởi vì cô luôn cảm giác sư muội nhà cô ăn thiệt thòi.

Phá Hiểu quá lợi hại, hơn nữa vận may của Giang Tả lại quá tốt, nếu cả hai kết hợp, vạn nhất không thích tiểu oán phụ nhà cô nữa thì làm sao đây?

Nhưng nhìn vẻ mặt hạnh phúc của tiểu oán phụ, cô lại đặc biệt bất đắc dĩ.

Chí ít hiện tại tiểu oán phụ đang hạnh phúc.

Tĩnh Nguyệt thở dài, trước kia cảm thấy Giang Tả là người bình thường, cô chỉ hơi lo lắng.

Bây giờ nếu đối phương lợi hại, cô lại càng lo lắng.

Người làm chị như mình sao cảm thấy còn mệt hơn người làm mẹ nữa chứ?

Người làm mẹ bây giờ còn đang nghĩ đến yêu đương thế nào?

Ở xa Thánh địa, Nguyệt Tịch không hiểu thấu hắt hơi một cái, bà sờ cái mũi mình, có chút không hiểu.

Sư huynh của bà nhớ bà sao?

Tốt nhất là như vậy, nhưng luôn cảm giác là hai tên đệ tử bất hiếu đang nói xấu bà.

...

Gần Tiên Sơn.

- Cô không sao chứ? Cảm giác tay như muốn tan chảy vậy.

Cố Kiếm Sinh vịn An Khê nói.

Lúc này, An Khê đã đứng không vững, cô đã trả cái giá khá lớn mới có thể mang theo Cố Kiếm Sinh trốn ra khỏi đó.

Hơn nữa, Cố Kiếm Sinh còn là bình an vô sự.

An Khê cũng không nói gì, bọn họ đã lên bờ.

Ở trong nước rất dễ bị vây công, trong nước chính sân nhà của đối phương.

Mặc dù cũng là sân nhà của An Khê, nhưng đối phương lại mạnh hơn, cho nên cũng chỉ có thể rời khỏi.

Cô mạnh không sai, nhưng vẫn bị hạn chế.