Chương 1235: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1235: Vô Đề

Mục Tam Sinh nói:

- Nghe thấy đối phương nói bị áp chế và miễn cưỡng cảm giác bên ngoài thì tôi đã biết. Bị áp chế đều có thể miễn cưỡng cảm giác được bên ngoài, như vậy người áp chế hắn tất nhiên cũng nhưng cảm giác được bên ngoài. Cho nên tôi ngay lập tức lựa chọn thoát đi. Nếu như không trốn, như vậy chẳng khác nào lâm vào cảnh lưỡng nan, vô cùng có khả năng mang đến nguy hại to lớn cho bọn hắn. Cho nên rời khỏi trước là tốt nhất.

Đương nhiên, Mục Tam Sinh vô cùng may mắn vì mình đã sớm thoát đi.

Nếu như không trốn, như vậy hậu quả khó mà lường được.

Đối phương còn mạnh hơn rất nhiều rất nhiều so với hắn dự đoán, căn bản không phải tu vi hiện tại của hắn có thể so sánh.

Như vậy làm sao hắn có thể báo ân được?

Hoặc là cái cẩm nang là sai?

Mục Tam Sinh không biết, nhưng hiện tại chắc chắn là giữ được tính mạng là quan trọng nhất.

Sau khi bọn hắn chạy sau một hồi, khí tức đáng sợ giáng lâm:

- Tìm được các người rồi.

Con ngươi Mục Tam Sinh co rụt lại, mạnh, vô cùng mạnh.

Hắn không có chút do dự nào, lại một lần vận dụng thiên phú, mang theo ba người khác biến mất.

Huyết Sát rơi xuống, nhíu mày:

- Thiên phú thật lợi hại, không phải dịch chuyển nhưng còn hơn dịch chuyển, đáng tiếc duy nhất chính là khoảng cách quá ngắn.

Sau đó, Huyết Sát chia ra cái phân thân thứ hai, lập tức đuổi theo.

Lúc này, hắn muốn đi ngăn chặn đối phương thoát đi lần nữa.

Thiên phú cao thì sao chứ?

Hắn bị phong ấn thì sao chứ?

Tùy tiện một bộ phân thân cũng không phải những người này có thể so sánh được.

Nếu không phải Thánh nữ tương đối đặc biệt, hắn đã trực tiếp động thủ.

Hiện tại chỉ chờ Thánh nữ đến trên đảo kia.

Sau đó, hai thân ảnh trực tiếp đuổi theo hai phương hướng.

Đương nhiên Huyết Sát cũng không có rảnh đi khống chế, hắn còn có việc phải làm.

...

- Hay là để tôi cõng cô nhé? Tôi luôn cảm giác thân thể cô sắp tan chảy, tôi đã sắp đỡ không được.

Cố Kiếm Sinh vịn An Khê nói.

Ở chỗ đó đã không an toàn, cho nên Cố Kiếm Sinh chỉ có thể mang theo An Khê rời khỏi đó trước.

Nhưng Cố Kiếm Sinh phát hiện, An Khê càng ngày càng mềm, hắn giống như đang đỡ một cô gái không có xương.

Chuyện này nhìn thế nào cũng không phải chuyện gì tốt.

Mặc dù An Khê vẫn luôn lạnh lùng, nhưng hắn nhìn ra, vị tiền bối này chỉ là đang cậy mạnh mà thôi.

Đối với đề nghị của Cố Kiếm Sinh, An Khê không trả lời.

Cô vẫn chỉ yên lặng đi tới.

Có lẽ đối với cô, loại chuyện để người cõng này căn bản không tồn tại.

Trước kia, đừng nói cõng, cho dù là vịn cũng không.

Cố Kiếm Sinh bất đắc dĩ:

- Lỡ như có người đuổi theo thì không tốt, cô đừng cậy mạnh nữa, tôi còn muốn còn sống trở về.

An Khê nhìn Cố Kiếm Sinh, cô nhìn một chút, cuối cùng thu tay về nói:

- Anh đi đi.

Cố Kiếm Sinh:

"???"

Sau đó, hắn nắm tay đặt ở trên trán An Khê, nói tiếp:

- Cô bị đánh thành bệnh rồi sao?

Bình thường An Khê sẽ cho hắn đi sao?

Không thể nào?

Nhưng mà hắn vừa đưa bàn tay lên định đặt lên trán cô, lập tức cảm giác như bị đâm đau nhức, là ánh mắt, là ánh mắt sắc bén hơn châm của An Khê.

Ánh mắt này dễ dàng đâm người khác bị thương.

- Anh đi đi, anh ở lại chỉ là liên lụy tôi mà thôi.

Giọng nói lạnh lùng của An Khê lại một lần vang lên.

Cố Kiếm Sinh ngơ ngác:

- Tiền bối, chúng ta nói thật, hiện tại là cô liên lụy tôi hay là tôi liên lụy cô?

An Khê nói:

- Tôi vốn cũng không phải là người, tôi có năng lực khôi phục cực mạnh, chỉ cần tôi khôi phục bộ dáng ban đầu, rất nhanh sẽ có thể khôi phục.

Cố Kiếm Sinh tò mò:

- Vậy vì sao tiền bối không hồi phục bộ dáng lúc trước?

An Khê nói:

- Anh không hiểu, tóm lại anh đi đi.

- Bởi vì thủy linh tính đặc biệt, cô ấy bị giết một lần sẽ có thể sống lại một lần nhưng sau mỗi một lần sống lại sẽ không ổn định, cậu ở đây sẽ dễ dàng bị cô ấy ngộ sát. Mà cho dù không bị ngộ sát thì khi cô ấy khôi phục có thể cũng không phải là bộ dạng như vậy. Muốn một lần nữa biến thành bộ dạng như vậy, ai biết phải tốn thời gian bao lâu. A đúng rồi, bây giờ có vẻ như cô ấy sắp không sống được bao lâu nữa, rất nhanh sẽ phải một lần nữa ngưng tụ. Hà, kém chút quên, hiện tại các người ai cũng sống không được, nói thế nào tôi cũng phải dành thời gian giết các người một lần. Dù sao nếu để các ngươi trốn, tôi sẽ rất mất mặt có phải không? Tôi nói đúng không, An Khê?

Lúc này, Cố Kiếm Sinh nghe thấy một giọng nói quen thuộc, lúc giọng nói này vang lên, hắn cảm giác sau lưng mình cũng phát lạnh.

Cảm giác nguy hiểm quá mạnh mẽ.