Chương 1239: Vô Đề
Giang Tả nói:
- Cấp bậc Đại Đạo chính là phía trên Chứng đạo Cửu giai, nói thành 9.8 cũng được.
Đương nhiên, anh có thể hiểu nó là cảnh giới riêng cũng đúng, dù sao Đại Đạo đã triệt để vượt qua Cửu giai.
Cố Kiếm Sinh nhất thời im lặng:
"..."
Mặc dù Phá Hiểu phổ cập cho hắn một vài tri thức hắn không biết, thế nhưng này nào chỉ là làm khó, đây quả thực là ý nghĩ hão huyền.
Hắn là một tu sĩ bình thường, nào có khả năng tiếp xúc đến loại cấp bậc đó?
Cho dù không bình thường, cũng không tiếp xúc đến?
Đừng nói là Phù tu, toàn bộ giới Tu Chân này có Đại Đạo Giả hay không còn là vấn đề.
- Phá Hiểu đạo hữu, trên đời này thật sự có loại người này sao?
Cố Kiếm Sinh bất đắc dĩ nói.
Giang Tả nói khẽ:
- Tôi làm sao biết được? Nếu như không có thì anh tự mình trở thành Đại Đạo Giả, dù sao tôi muốn kiến thức Phù tu cấp bậc Đại Đạo.
Mình trở thành Đại Đạo Giả?
Cố Kiếm Sinh thật muốn một bàn tay tát chết Phá Hiểu, loại chuyện này căn bản không thể nào làm được?
Cuối cùng Cố Kiếm Sinh nói:
- Tôi sẽ hết sức, tôi sẽ trở về liên hệ Tông Môn nhưng...
- Không có nhưng.
Giang Tả trực tiếp đánh gãy.
Cố Kiếm Sinh:
"..."
- Được.
Hắn phải về Tông Môn?
Cái này so với giết hắn còn thống khổ hơn.
Hơn nữa dựa vào hắn sao có thể nhìn thấy cường giả Đại Đạo Giả trong miệng Phá Hiểu được chứ?
Còn hắn trở thành Đại Đạo Giả?
Loại chuyện này căn bản không thể nào, đâu chỉ Đại Đạo Giả, hắn cho dù là thất giai Nhập đạo có thể hay không đạt tới vẫn là vấn đề lớn.
Lúc này, Giang Tả đi tới bên người An Khê, thân là thủy linh, gây dựng lại mang ý nghĩa cơ năng thân thể sẽ đứt gãy.
Nhưng cũng may tu vi của An Khê đủ mạnh, bản thân lại từ chối gây dựng lại, cho nên vấn đề không lớn.
Giang Tả vẽ ra một trận văn trong không trung, trận văn này làm cho Cố Kiếm Sinh hoàn toàn xem không hiểu.
Trình độ huyền diệu của nó cao hơn tưởng tượng của hắn.
Mà lúc này, Huyết Sát rốt cục đã đuổi đến, hắn đã khám phá ra thủ đoạn của Cố Kiếm Sinh.
Hắn cực kỳ tức giận, nhân loại chết tiệt lại dám trêu đùa hắn.
Giang Tả tự nhiên cũng không để ý Cố Kiếm Sinh có hứa suông với hắn hay không, dù sao hiện tại hắn cũng không vội.
Chờ sau này lúc nào nhớ tới thì giục một chút là được.
Dù sao hắn muốn gặp một Phù tu cấp Đại Đạo giả.
Không có cũng phải tích tụ ra cho hắn.
Mà ngay khi Giang Tả vẽ xong trận văn, hắn đã cảm giác được Huyết Sát công kích.
Công kích của đối phương mang theo phẫn nộ, vừa nhìn đã biết khó đối phó.
Giang Tả bất đắc dĩ, thực lực bây giờ của hắn có vẻ như không quá đủ.
Mà lúc này, Cố Kiếm Sinh cũng đang chuẩn bị ngăn địch, dù sao Phá Hiểu không dứt ra được.
Chỉ là không đợi Cố Kiếm Sinh làm gì, hắn đã phát hiện chuyện ngoài ý muốn, trước mặt xuất hiện một cái khiên.
Sau khi cái khiên xuất hiện lại xuất hiện hai con Linh thú, à không, phải là nói là hung thú.
Oanh!
Cái khiên và Linh thú và đụng vào công kích của Huyết Sát.
Lúc này, Giang Tả đã thêm Phù Văn vào giữa trán An Khê.
Sau khi tiếng nổ vang lên, Giang Tả đi tới bên cạnh Cố Kiếm Sinh nói:
- Mang theo cô ấy rời khỏi, anh ở đây sẽ ảnh hưởng tôi.
Cố Kiếm Sinh gật đầu, sau đó ôm lấy An Khê trực tiếp chạy trốn.
Sau đó, hắn lại nghe tiếng nổ phía sau.
Rõ ràng là Huyết Sát và Phá Hiểu đã đánh nhau.
Cố Kiếm Sinh cũng bị đánh bay, nhưng hắn cũng mượn lực trùng kích này trốn càng xa.
Giang Tả ngăn cản kích thứ hai của Huyết Sát.
Nhưng trận thạch của hắn đã vỡ nát, nếu không phải vận dụng một khí trong Tiên Thiên Tam Khí, nói không chừng hắn đã bị thương.
Huyết Sát kinh hãi, vừa rồi hắn cảm thấy dừng lại một chút, mặc dù chỉ là trong nháy mắt, thế nhưng đúng là dừng lại.
Người này rất quỷ dị.
Nghĩ tới đây, hắn không để ý tới Cố Kiếm Sinh nữa mà trực tiếp lại đánh về phía Giang Tả một lần nữa.
Bọn người Cố Kiếm Sinh đã thoát đi, Giang Tả tự nhiên cũng không cần cố kỵ gì nữa.
Trực tiếp triệu hoán Tiểu Dã Miêu.
Trong nháy mắt Tiểu Dã Miêu xuất hiện, con ngươi Huyết Sát đột nhiên co lại.
Sau đó, hắn tăng mạnh công kích, muốn lấy mạng Giang Tả.
Thế nhưng không đợi hắn tăng mạnh, công kích đã nháy mắt tan vỡ.
Giang Tả vốn cảnh giác, Tiểu Dã Miêu trực tiếp nuốt Huyết Sát.
Thật ngon, oa, đồ ăn thật là ngon.
Mặt Giang Tả thờ ơ nhìn Huyết Sát phát nổ, vừa rồi công kích của Huyết Sát chỉ cách hắn chỉ có một bước.
Nhưng Giang Tả cũng không quá lo lắng.
Không có Tiểu Dã Miêu hắn cũng không lo lắng.
Muốn giết hắn nào đơn giản như vậy.
Cuối cùng mọi thứ đều bình tĩnh lại, trừ Tiểu Dã Miêu và tấm khiên kia thì cơ bản không có gì lưu lại.
Hình chiếu của hai con hung thú giờ đã không còn.
Dù sao quá yếu, không được chịu công kích của đối phương.
Cũng may có tác dụng làm khiên ngăn cản.