Chương 1240: Vô Đề
Giang Tả thu hồi cái khiên lại, cái khiên này hắn vẫn chưa thể giải hết phong ấn trong đó, xem ra hẳn là vô cùng ghê gớm.
Tiểu Dã Miêu được thả ra lập tức nhảy loạn bốn phía.
Vẫn muốn tìm đồ ăn, thế nhưng trừ ngay từ đầu có đồ ăn ngon ra thì nó không tìm được bất kỳ đồ ăn ngon gì nữa.
Nhưng nó cũng không thất vọng, càng không từ bỏ, dù sao có ăn là được rồi.
Không có thì từ từ tìm.
Giang Tả đi dọc theo bờ biển, hắn cũng không vội vã thu hồi Tiểu Dã Miêu.
Vị trí này cách chỗ của người vừa rồi cũng không xa.
...
Sau khi Huyết Sát Phân Thân bị Tiểu Dã Miêu ăn, Huyết Sát dưới biển sâu sửng sốt, lập tức nhận được ký ức.
Hắn khó có thể tin nói:
- Hỗn Loạn? Chuyện này sao có thể?
Sao Hỗn Loạn lại xuất hiện ở đây, hơn nữa có người có thể đứng ở bên cạnh Hỗn Loạn?
Loại chuyện này hắn không cách nào tin được.
Phải biết, có thể bình an vô sự đứng ở bên cạnh Hỗn Loạn, bình thường đều không phải người bình thường.
Chí ít cũng là người cao hơn hắn một cấp bậc.
Cho nên, loại đẳng cấp này đến Tiên Sơn?
Huyết Sát kinh hãi, không được, hắn không thể chờ nữa, nhất định phải sớm thực hiện kế hoạch.
Hắn cần bắt được Thánh nữ sau đó, đột phá phong ấn.
Sau khi Huyết Sát hạ quyết định, dưới biển sâu bắt đầu xuất hiện rất nhiều hải quái.
Những hải quái này đều không yếu, bọn chúng chỉ có một mục đích, bắt mấy người Thánh nữ tới.
Mà Huyết Sát cũng không vội, hắn phải đi dung hợp.
Chỉ cần sau khi đột phá phong ấn, hắn sẽ phải ngay lập tức độ kiếp.
Đại Đạo Giả thì như thế nào?
Dám vào Thiên kiếp của hắn sao?
Hắn cũng phải trở thành Đại Đạo Giả.
Lúc đầu hắn làm không được nhưng đây là cơ hội Tiên Linh Phủ Chủ cho ra, là cho Tiên Sơn Tiên Chủ.
Nhưng bây giờ đã sắp là của hắn.
Chỉ cần Thánh nữ càng lại gần, như vậy phong ấn của hắn sẽ càng yếu.
Thôn phệ Thánh nữ không chỉ có thể đột phá phong ấn mà càng có thể chấm dứt hậu hoạn, thậm chí có thể có được lực lượng của Thánh địa.
Bất kể như thế nào, Huyết Sát cũng không thể bỏ qua cho Thánh nữ.
Lúc này, Huyết Sát đi tới trên đảo nhỏ, hắn mở miệng nói:
- Dung hợp đi, không có thời gian.
- Là cái gì làm xáo trộn kế hoạch?
Tiên Chủ hỏi.
Hiện tại hắn đã rất suy yếu, bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất.
Nhưng dung hợp cần hắn phải gật đầu nếu không thì dung hợp sẽ không hoàn thiện.
Huyết Sát nhíu mày, nhưng vẫn nói:
- Hỗn Loạn đến, có người mang theo Hỗn Loạn đến đây, anh biết cái gì là Hỗn Loạn không?
Những nơi đi qua tiêu cực bộc phát, không có tu vi Cửu giai trở lên thì ngay cả ngăn cản cản một lát cũng không được, mà bên người cô ấy còn có một người không bị ảnh hưởng chút nào.
Điều này có ý nghĩa gì anh biết không?
Người này chí ít là Chứng đạo giả, thậm chí là Đại Đạo giả.
Nếu hắn muốn ra tay với Tiên Sơn, toàn bộ Tiên Sơn cũng sẽ không đỡ nổi.
Tiên Chủ nói:
- Tôi từ chối.
Huyết Sát cũng không tức giận:
- Nếu đã như vậy cũng đừng trách tôi không khách khí, anh cho rằng tôi sẽ chỉ dung hợp sao? Nếu không phải năm đó Tiên Linh Phủ Chủ ra tay, tôi sẽ không chỉ là dung hợp với anh, mà còn là thôn phệ.
Giờ khắc này, trên biển trực tiếp bị máu tươi bao trùm, nhìn qua giống như một biển máu.
Mà nước trong biển máu thì đang nhanh chóng thôn phệ hải đảo.
Tiên Chủ nói:
- Tôi chọn sai, nhưng tôi cảm thấy anh cũng chọn sai.
Huyết Sát nói:
- Chờ tôi bước vào hàng ngũ Đại Đạo, anh sẽ biết tôi có sai hay không.
- Thật sao? Nếu như Thánh nữ rời khỏi, anh cái gì cũng không làm được, sẽ bị phong ấn đến chết.
Sau khi giọng nói của Tiên Sơn Tiên Chủ truyền ra, không còn âm thanh gì nữa.
Không ai biết hắn còn sống hay đã chết.
Huyết Sát nói:
- Cho nên, tôi sẽ để cho các cô ấy rời khỏi sao? Nhưng anh có thể không biết, lỗ thủng xuất hiện, phong ấn tan rã là chuyện sớm muộn mà thôi.
Thánh nữ không đến, phong ấn sẽ khó có thể phá vỡ, đây là hiệu ứng trong phong ấn của Tiên Linh Phủ Chủ.
Nhưng lỗ thủng là một loại ngoài ý muốn.
...
Lúc này, Tĩnh Nguyệt ở hướng sau núi chạy tới đột nhiên ngừng lại.
Tô Kỳ cũng đi ngừng lại theo, hỏi:
- Sư tỷ, có chuyện gì vậy?
Tĩnh Nguyệt không chút do dự nói:
- Rút lui.
Nói xong, Tĩnh Nguyệt mang theo hai vị sư muội quay đầu chạy trốn.
Tô Kỳ đi theo Thanh Liên cùng ngơ ngác.
Tô Kỳ hỏi:
- Sư tỷ, chị sao vậy? Sao lại đột nhiên rút lui?
Tô Kỳ nói chuyện nhưng không có dừng lại, mà vẫn liên tục đi theo thoát đi.
Tĩnh Nguyệt lắc đầu nói:
- Không biết, nhưng các em nhớ được cảm giác đối với đại nạn của Thánh nữ không?
Tô Kỳ gật đầu:
- Nhớ được, nhưng không phải nói có đôi khi mất linh sao?
Tĩnh Nguyệt nói:
- Đừng quan tâm nó linh hay không, vừa rồi chị cảm nhận được, cho nên chúng ta vẫn nên chạy trốn đi.