Chương 1241: Vô Đề
Tô Kỳ và Thanh Liên kinh ngạc.
Trước kia sư tỷ làm chuyện nguy hiểm cỡ nào cũng không có một lần cảm nhận được đại nạn, lần này sao lại có?
Đại nạn sắp tới sao?
Thật hay giả?
Nhưng đừng quản thật hay giả, Thánh nữ đúng là rất mẫn cảm đối với cái chết, không có cảm giác đến thì thôi.
Nhưng nếu cảm thấy thì cơ bản cũng thật sắp chết rồi.
Tĩnh Nguyệt cũng không biết là xảy ra chuyện gì, dù sao chính là cảm thấy loại cảm giác đó rất quen thuộc.
Trước đó khi đến đại bản doanh của Huyết Yêu cũng chính là loại cảm giác này, giống như bản thân sắp rời xa thế giới này.
Mặc dù cuối cùng ngoài ý muốn sống sót, nhưng cảm giác đó đến bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ.
Trước đó có thể là không được chọn, nhưng hiện tại nói cái gì cô cũng phải chạy thật xa.
Đương nhiên, cô cũng không biết nguy cơ đến cùng từ đâu tới.
Thế nhưng trực giác nói cho biết phải sớm rời khỏi Tiên Sơn.
- Chị cũng không biết xảy ra chuyện gì, tóm lại tìm tới Giang Tả trước, sau đó rời khỏi Tiên Sơn.
Tĩnh Nguyệt nói.
Lần này Tĩnh Nguyệt cũng không phải đùa giỡn, cho nên Tô Kỳ cũng không nói thêm gì.
Sư tỷ của cô cũng đã nói, chị ấy đã cảm giác được cái chết, loại chuyện này sư tỷ của cô sẽ không đùa giỡn.
Tô Kỳ tăng tốc, nói:
- Để em đi tìm Tả ca, mọi người rời khỏi Tiên Sơn trước đi.
Tĩnh Nguyệt tức giận nói:
- Ngu ngốc, chúng ta chỉ có một chiếc đèn lồng.
Tô Kỳ:
"..."
Tốt, là cô sơ sẩy.
Nhưng lúc này, cũng chưa phải lúc chạy tới Tiên Sơn trước đó, chỉ có thể đi chỗ Tiên Sơn của Giang Tả.
Thanh Liên hỏi:
- Sư tỷ, có thể biết phải bao lâu không?
Tĩnh Nguyệt nhún vai:
- Có trời mới biết phải bao lâu, dù sao chính là gần đây, có thể là một giờ cũng có thể là một ngày một đêm. Thứ này không có chuẩn như vậy.
Sau đó, mấy ngươi Tĩnh Nguyệt bắt đầu không ngừng chạy trở về, nhưng làm cho các cô không ngờ là.
Lúc đầu Tiên Sơn vẫn luôn rất an tĩnh đột nhiên xao động, bắt đầu chuyển động.
Thật là nhiều Linh thú từ khắp các nơi trong Tiên Sơn chạy ra.
Mắt của mỗi con Linh thú đều đỏ như máu.
Những linh thú này từ Nhị giai đến Tam giai, bọn chúng vừa xuất hiện đã trực tiếp tấn công về phía nhóm người Tĩnh Nguyệt.
Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ giật mình, sau đó từng người ra tay.
Thân ảnh của tựa như quỷ mị, biến mất lại xuất hiện.
Nhưng một lát sau, Linh thú trước kia vây quanh trực tiếp bị cắt thành miếng, không quan tâm đối phương cấp mấy.
Phải biết Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt đều là yêu nghiệt hiếm có, những linh thú nho nhỏ này căn bản không đủ để mang đến uy hiếp cho các cô.
Thanh Liên nói:
- Là Tiên Sơn Tiên Chủ ra tay với chúng ta sao?
Tĩnh Nguyệt lắc đầu:
- Không biết, nhưng có một chuyện có thể xác nhận, những linh thú này không bình thường, hơn nữa ấn ký có tác dụng áp chế nhất định.
Tô Kỳ thì nói:
- Cảm giác của sư tỷ đến từ bọn chúng sao?
- Chắc chắn không phải, những linh thú này dù có nhiều thì cũng không thể làm cho chị cảm giác được đại nạn, phải biết trong khi lịch luyện, chị đã đối mặt với những linh thú đáng sợ hơn này nhiều. Không phải đâu, không có cảm giác nào.
Tô Kỳ nghĩ nghĩ:
- Vậy có phải uy hiếp đến từ bản thân Tiên Chủ hay không?
Lúc này, các cô vẫn đang trên đi đường, có một vài Linh thú không có mắt xông lên đều bị các cô nhẹ nhàng giải quyết.
Đây chính là năng lực của Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt.
Thấy cảnh này, Thanh Liên mới phát hiện, thì ra hai sư tỷ nhà mình thật rất lợi hại.
Thanh Liên không khỏi đang nghĩ, có phải là Thánh nữ ở bên ngoài thì đều đặc biệt lợi hại hay không?
Phải biết, trong số những Thánh nữ chỉ có hai người Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ từ nhỏ đã ở bên ngoài.
Nhưng không cùng ra ngoài không biết, sau khi cùng ra ngoài Thanh Liên mới phát hiện hai vị sư tỷ thật rất lợi hại.
Không nói thứ khác, sức chiến đấu bình thường mà đã ngay cả 4.1 cũng không nhất định có thể so sánh được?
Lúc nào mình mới có thể theo kịp hai vị sư tỷ.
Đại khái là không thể nào.
- Không biết có phải là Tiên Chủ hay không, nhưng suy nghĩ kỹ một chút hẳn là không phải, dù sao chúng ta cũng đã đến lâu như vậy, nếu hắn muốn động thủ thì sớm đã động thủ.
Còn có chính là nếu hắn dễ dàng chơi chết chúng ta như vậy Tiên Linh Phủ Chủ cũng không đến nỗi thoải mái cho chúng ta tới.
Tĩnh Nguyệt nói.
Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt đều không thể xác nhận xảy ra chuyện gì.
Nhưng có một chuyện chắc chắn đó là nơi này đã xảy ra chút thay đổi nhỏ.
Về phần là nơi nào, thì không thể nói rõ được.
Tóm lại chạy khỏi nơi này trước rồi nói sau.
Tĩnh Nguyệt cầm Tuyệt Mệnh Tam Quả, có chút đáng tiếc nói:
- Không dùng, luôn cảm giác thua thiệt, rõ ràng đã khóa chặt.