Chương 1247: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1247: Vô Đề

Theo đuổi của hắn xa không cao như vậy, nhất là ở đời trước hắn đã trải qua vô tận năm tháng đó.

Chiến lực vô song? Vô địch thiên hạ? Chân đạp thương khung?

Thật ra cũng chẳng có gì.

Còn không bằng cân nhắc để Tô Kỳ sớm mang thai một chút.

Đương nhiên, loại chuyện làm cha này cũng có thể chậm một chút, chuyện hắn tu chân phải sớm nói ra.

Nếu không đến lúc đó Tô Kỳ mang thai, hờn dỗi nói không sinh vậy vui rồi.

Nhưng mang thai là không thể giày vò như thế nữa?

Cân nhắc lợi hại, Giang Tả cảm thấy tính khả thi của chuyện này rất cao.

Vì đứa bé trong bụng, có lẽ, đại khái, có thể sẽ không làm loạn?

Mọi thứ đều vì đứa bé nha, sau đó kéo tới đứa bé ra đời, khi đó có tức giận lớn hơn nữa cũng nên tiêu đi?

Nhưng còn có một chút, đó chính là hắn có thể bị đánh cho tàn phế hay không?

Giang Tả thở dài, hắn phát hiện cuối cùng vẫn trốn không khỏi bàn tay của Tô Kỳ.

Quả nhiên hắn phải mạnh lên một chút mới được, đến lúc đó kháng tính các mặt đều cao, hẳn là sẽ an toàn hơn rất nhiều.

Sau đó, Giang Tả thu thư tịch vào, quyển sách này thật dài, nội dung cũng thật có ý nghĩa.

Đương nhiên quan trọng nhất là tin tức Thiên Quyến, nhưng bây giờ không phải là lúc đọc sách, bởi vì hắn phát hiện hắn sắp đến.

Trước khi đến hắn cần xác nhận rất nhiều chuyện.

Đó chính là sau khi độ kiếp sẽ không ảnh hưởng đến nhóm người Tô Kỳ, không cẩn thận kéo các cô vào thì thật là không tốt.

Đương nhiên, chỉ cần xác nhận Tô Kỳ còn ở gần đây, Giang Tả không thể nào dẫn Thiên kiếp xuống.

Hắn cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, nếu như các cô ở gần đây, hắn sẽ kéo Tĩnh Nguyệt tỷ ra khỏi danh sách đen, sau đó tặng các cô ba chữ: Cút cho ta.

Vừa hay phát tiết được lửa giận trong lòng.

Cũng chính là Tô Kỳ, bằng không thì đổi người khác, thôi được rồi, đổi người khác thì Giang Tả căn bản cũng không quá để ý.

Người khác đối với hắn thế nào, bình thường hắn đều không thèm để ý, lúc cần ra tay thì trực tiếp ra tay, lúc không cần thiết ra tay thì không thèm nhìn.

Cứ quyết định làm như thế là được.

Với hắn thì chỉ có Tô Kỳ mới là đặc biệt nhất.

Sau đó, Giang Tả ném tiền xu ra ngoài, hắn sắp xem thử Tô Kỳ có ở gần đây hay không.

Hắn vẫn mong còn ở đây, dù sao cũng chuẩn bị bỏ chặn Tĩnh Nguyệt tỷ.

Nhưng khi tiền xu rơi xuống, Giang Tả sửng sốt, sau đó lại ném tiếp một lần.

Cuối cùng hắn xác định, nhóm người Tô Kỳ đã chạy ra khỏi phạm vi Thiên kiếp của hắn, cho nên hắn có thể yên tâm độ kiếp.

Đã xảy ra chuyện gì vậy?

Vì sao Tô Kỳ lại ra ngoài rồi?

Lúc này, Giang Tả có chút lo lắng, bởi vì Tô Kỳ nhất định sẽ không vứt bỏ hắn, cho nên trước khi Tô Kỳ đi ra ngoài chắc chắn sẽ đi tìm hắn trước.

Sau đó, giờ hắn đang ở đây, nếu Tô Kỳ không tìm thấy hắn sẽ như thế nào?

Ngẫm lại thật đáng sợ.

Mà ngay khi Giang Tả đang lo lắng, đột nhiên truyền đến giọng nói của Trí Tuệ lão nhân.

- Tiểu hữu, mới có một Cửu Tịch tiên tử tìm cậu, lão phu đã nói là nhờ cậu ra khỏi Tiên Sơn làm việc, hi vọng sẽ không ảnh hưởng đến tiểu hữu.

Giang Tả không nói chuyện, lão gia hỏa này đang lấy lòng hắn?

Trí Tuệ lão nhân 'Lúc còn trẻ' rất dễ nói chuyện.

Lúc này, giọng nói của Trí Tuệ lão nhân lại vang lên một lần nữa:

- Đúng rồi, chỗ của lão phu có một gốc Bồng Lai tiên, nếu tiểu hữu cần thì bất cứ lúc nào cũng có thể mang đi.

Giang Tả không lên tiếng, lão ta cũng đã nói như vậy, hắn không cầm không phải thất lễ rồi sao?

Dù sao Trí Tuệ lão nhân lúc 'còn trẻ' cũng rất dễ nói chuyện nha.

Nhưng Trí Tuệ lão nhân này vẫn rất thú vị.

Đương nhiên, trước mắt thì còn chỉ dừng lại ở giai đoạn thú vị.

...

Trên đỉnh núi, Trí Tuệ lão nhân thở dài.

Cuối cùng vẫn dây vào.

Ban đầu Trí Tuệ lão nhân chỉ nghĩ yên ổn sống quãng đời còn lại, nhưng vẫn có một số chuyện một số người chung quy vẫn tìm tới cửa.

Có tránh cũng tránh không được, có tách cũng tách không ra.

Muốn yên ổn hơn, nhưng lại hết lần này tới lần khác bị cuốn vào trong đó.

Mặc dù rất nhạt nhưng lão cũng không muốn.

Trí Tuệ lão nhân thở dài, sau đó rời khỏi đỉnh núi, lão cũng muốn ra ngoài tránh nạn.

Hy vọng Tiên Sơn không bị hao tổn quá nghiêm trọng.

Lúc này, rất nhiều người đã đi ra, bọn hắn rút lui vô cùng nhanh chóng, hơn nữa không rối chút nào.

Hoa Hinh lại một lần trở lại bên cạnh Trí Tuệ lão nhân.

Hỏi:

- Tiền bối, ông biết sắp xảy ra chuyện gì sao?

Trí Tuệ lão nhân đạp không mà đi, nói:

- Rất nhanh cô sẽ biết.

Hoa Hinh do dự chốc lát nói:

- Có liên quan đến người lúc trước tiền bối nói chờ kia sao?

Trí Tuệ lão nhân không giấu giếm, chỉ gật đầu.

Nhưng lão cũng không nói thêm gì.

Hoa Hinh nhíu mày, cô không thể nào hiểu được, một người mới Tam giai thật sẽ náo lớn như vậy sao?

Thật cần tất cả mọi người trong Tiên Sơn rút lui sao?

Hay là nói lực lượng của sư phụ cô sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ Tiên Sơn?

Cô không biết nhưng cũng không hỏi, Trí Tuệ lão nhân rõ ràng đã không muốn nhiều lời.

Nhưng cô chính là không phục.

...